www.canhthep.com Please click
    Trang Chính   Diễn Ðàn   Hình Ảnh   Mới Đăng   Đọc Nhiều   Hội Ngộ   Thư Riêng   Hướng Dẫn   Điều Lệ   Việt Ngữ   Ghi Danh     Login 
    Welcome Guest  
  iMessenger
 Start up Instant Messenger! Instant Messenger

  Mới Đăng
• New! MẠ HUẾ NHẮN CON MÙA COVID-19
• New! An Lộc Vang Danh Thế Giới – Dư Luận Tây...
• New! Chiến Tranh Trung-Mỹ
• New! Quang Cáo Đi Tour Mới
• New! Tin mới Trung Cộng ủi chìm một tàu đánh...
  Tin Tức 
• New! Tin mới Trung Cộng ủi chìm một tàu đánh...
• Nhật Thành Công Thần Dược Chửa Tàu Cộng Virus Click to watch this video from YouTube
• KHÔNG PHẢI CHUYỆN ĐÙA
• Covid-19: Tử vong kỷ lục ở Ý, Tây Ban...
• Cable News Ratings – Fox News Sweeps...
  Bình Luận 
• New! Chiến Tranh Trung-Mỹ
• New! Mưu hèn kế bẩn: Thế giới lần lượt...
• COVID-19: Vũ Khí Sinh Học Của Tàu Xâm Lăng...
• THỦ ĐOẠN CHÁNH TRỊ BẨN THỈU, TÀN ĐỘC... Last replied by duwcstav
• Phương Tây phải tỉnh giấc trước sự...
  Thông Báo 
• New! THÔNG BÁO MÙA CORONAVIRUS
• Ký Thỉnh Nguyện Thư gởi chính phủ Hoa... Click to watch this video from YouTube
• Ký Tên Thỉnh Nguyện Thư Tái Cứu Xét Hiệp... Last replied by TuDo
• HỘI TƯƠNG TRỢ KHÔNG QUÂN VNCH
• Kêu gọi tham gia ủng hộ cuộc biểu tình...
  Vì Nước 
• "Bomb Lady" Dương Nguyệt Ánh - Người... Click to watch this video from YouTube
• A very sad day for the country, today ! Click to watch this video from YouTube
• MẤT NƯỚC - CHƯA BAO GIỜ DỄ DÀNG ĐẾN THẾ!
• VNAF Memorial Video 01 SEP 2019 Click to watch this video from YouTube
• TỔ MẸ VC NẰM VÙNG. Last replied by phusinh Click to watch this video from YouTube
  Quân Sử 
• New! Không Quân Việt Nam Cộng Hòa Giai Đoạn...
• Tướng Lãnh VNCH Click to watch this video from CanhThepVideo
• Lịch Sử Hình Thành của Không Lực Việt Nam Cộng Hòa Last replied by vnaf.kanga
• Sư Đoàn IV Không Quân (từ thuở sơ khai)
• Lịch Sử Và Nhân Chứng
  Tiểu Sử 
• Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn - Đánh tới viên... Click to watch this video from YouTube
• Nguyễn Văn Đông & Một Thoáng Xuân Phai Click to watch this video from YouTube
• Trung Tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn
• Tướng (General) Ngoại Quốc Đầu Tiên Gốc Việt ?
• Nhà Thơ Trần Ngọc Nguyên Vũ ...Là Ai ?
  Tài Liệu 
• Lý do Chế độ VNCH sụp đổ được trung... Click to watch this video from YouTube
• Lực Lượng Hải Tuần Và Phòng Vệ Duyên Hải Click to watch this video from YouTube
• F5 Freedom Fighter - The Great Plane Click to watch this video from YouTube
• Phù Hiệu Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà Click to watch this video from YouTube
• Vì Sao Mỹ Thà Bỏ Rơi VNCH Chứ Không Bỏ Nam Hàn! Click to watch this video from YouTube
  Hoa Kỳ 
• ĐẢNG CON LỪA LỘ RÕ BẢN CHẤT KHỦNG...
• Coronavirus Những ổ tấn công mới
• Đảng Dân Chủ Che Dấu 21 Triệu Khẩu Trang Click to watch this video from YouTube
• TT Trump dùng đạo luật thời chiến để...
• DÂN NEW YORK CHẾT OAN CHỈ VÌ THỐNG ĐỐC...
  Việt Nam 
• New! An Lộc Vang Danh Thế Giới – Dư Luận Tây...
• TỨC CẢNH SINH TÌNH
• Kỷ niệm 32 năm Hải Chiến Trường Sa 1988 Click to watch this video from CanhThepVideo
• Cách nền Đệ Nhất Cộng Hòa xử lý vấn...
• Người VN, Hãnh Diện Chăng Khi Làm Điều Này ??? Click to watch this video from YouTube
  Phim Ngắn 
• New! Sự Liên Hệ Giũa Huawei Và Tàu Cộng Click to watch this video from YouTube
• Amazon delivery man caught on video spitting... Click to watch this video from YouTube
• Chỉ Có Ở Xứ Sở Mọi Rợ Click to watch this video from YouTube
• Washing Hand Song - Corona Song Click to watch this video from YouTube
• Vietnamese song and dance about coronavirus... Click to watch this video from YouTube
  Quốc Hận 30/4 
• Tội ác của Tố Hữu đối với cái chết...
• HAPPY NEW YEAR: 400 NGÔI MỘ ĐẦU TIÊN VỪA XONG Click to watch this video from YouTube
• Hoa Kỳ Bỏ Rơi Đồng Minh Việt Nam Cộng...
• Chuồng Người
• Bài Thơ Của Một Anh Thương Binh...
  Anh Hùng VNCH 
• New! Thiếu Tướng Lê Minh Đảo vị Tướng bất tử.
• Cựu Ngoại Trưởng Chính Phủ VNCH Trần Chánh Thành
• Chuyện Hai Người Phi Công VNCH và CSBV...... Click to watch this video from YouTube
• Một Ngày Một Đời ...Không Quân Last replied by tmh Click to watch this video from YouTube
• Phi Vụ A-37 Trên Chiến Trường Việt Nam 1971 Click to watch this video from YouTube Last replied by tmh
  Chuyện Đời Lính 
• Chuyến Bay Solo Họp Đoàn Đầu Tiên... Click to watch this video from YouTube
• Phạm Tín An Ninh - Con Đường Giải Oan Cho...
• Những Nén Hương Thắp Muộn Trên Đỉnh Tiền Đồn 5
• Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù tham chiến Căn cứ... Click to watch this video from YouTube
• Trận An Lão và Đời Bay Bổng
  Hùng Ca 
• Hào Khí Việt Nam Click to watch this video from YouTube
• Hát Cho Ngày Saigon Quật Khởi Click to watch this video from YouTube
• Quân Nhạc Quân Lực VNCH Click to watch this video from YouTube
• Cố nghệ sĩ Thanh Nga trong vai Thái hậu... Click to watch this video from CanhThepVideo
• Hội Nghị Diên Hồng - Đoàn Trống La San Click to watch this video from YouTube
  Nhạc 
• New! Một Chuyến Bay Đêm Click to watch this video from YouTube
• Ca khúc Trống Cơm - Chống Covid19 Click to watch this video from YouTube
• Đoàn Chim Cánh Sắt Click to watch this video from YouTube
• Mời ACE nghe cho vui...Đưa Em Về: Thơ: HNTT-... Click to watch this video from YouTube
• Ngày Nào Em Đi Lấy Chồng Click to watch this video from YouTube
  Cảm Tạ 
• Thư Cảm Tạ của Gia Đình Cố Đại Tá Nguyễn Đình Giao
• Thư cảm tạ của Gia đình Nguyễn Văn Trường
• Thư Cảm tạ của gia đình Nguyễn-Văn-Trừ Hổ-Cáp 528
• Thư cảm tạ của Gia đình Bà Lê Đức Nga
• Thư Cảm Tạ của Gia Đình Cố Nhạc Mẫu 70A Đỗ Chương
  Gia Chánh 
• Gà đút lò.
• Trồng Rau Cần Nước Trong Vườn Last replied by tmh
• Món ăn Tàu kiểu Hồi Giáo ở Artesia
• Cơm Hến Click to watch this video from YouTube
• Cần xào thịt bò - Nhậu bá cháy luôn Click to watch this video from YouTube
  Truyện Ngắn 
• New! Quê hương trong trí nhớ.
• NGƯỜI CHỊ NUÔI
• Songkhla Dậy Sóng
• Oan Hồn Truyền Kiếp
• Một chuyện tình
  Tùy Bút 
• New! Thiệp Chúc Mừng của Đề Đốc Trần Văn... Last replied by TrandinhPhuoc
• Niên Trưởng Nguyễn Văn Phẩm - Người...
• Người đạo tỳ khóc biển
• NHỮNG ĐIỀU TRÔNG THẤY
• Giấc mơ nước Mỹ: Hàng rào hoa
  Thể Thao 
• WOMEN'S WORLD CUP : NỮ CẦU THỦ MỸ MEGAN RAPINOE Click to watch this video from YouTube
• Tour de France 2018.
• 2016 - 2017 NFL Playoff Picture Last replied by IceMan
• Tranh giải Tennis với HAHKQVNCH - TCali Last replied by hung45htqs
• Monday Night Football 9-26-2011
  Sưu Tầm 
• New! Cái giá cuộc bức hại Cơ Đốc giáo: Một...
• Quốc gia nếu xuất hiện 5 loại đen tối...
• Nhà hàng Tàu chích hóa chất vào thực phẩm... Click to watch this video from CanhThepVideo
• Từ bức tranh nổi tiếng thấy được nguyên...
• Nhà Khoa Học Nổi Tiếng Thế Giới...
  Ðọc Nhiều
•  Tổng Thống Ngô Đình Diệm 
•  NATO CÁM ƠN TT TRUMP 
•  Anh Hùng Không Quân Lý Tống 
•  Biệt Kích Dù 
•  Thư mời tham dự F5 "Không Gian Ngày Tháng Đó" 
Anh Tôi
   Diễn Đàn » Quốc Hận 30/4 Post  Search    
  Người Đăng: buithiengiao - Mar 15, 2019 08:07 Collapse   Print  

linhvnch.jpg

Anh Tôi
Nguyễn thị Thái Hoà.

Sau ngày mất nước người anh còn lại bị bắt đi “cải tạo”.

Anh tôi cũng như ba tôi trước sau đều phục vụ thuộc tại tiểu đoàn 12 Pháo Binh.. Tuy là sĩ quan cấp úy, nhưng không hiểu sao anh tôi lại bị đưa ra Bắc.

Đầu năm 1977 gia đình tôi mới nhận được tin và xin giấy đi thăm nuôi. Gia đình đơn chiếc, nên tôi phải thay Mẹ làm “thân cò” lặn lội ra Bắc tìm anh Hai.
Nói là đi tìm vì thực sự tôi chưa biết đích xác là anh tôi đang ở đâu? Sau tháng tư Đen, trong miền Nam cũng như ngoài Bắc nhà tù CS mọc lên như nấm dại. Có những nhà tù chúng nó dựng lên chưa kịp đặt tên thì những người Lính miền Nam “bị gảy súng” đã đầy ắp và người Tù cũng bị di chuyển liên miên.

Tuy rằng khi nhận tin thân nhân mình ở chổ này, nhưng khi ra tới nơi thì họ đã bị chuyển đi nơi khác nên mỗi khi đi thăm nuôi mà gặp ngay được người nhà của mình đúng như lời nhắn thì thật là họa hiếm.

Tôi nghe ngóng, lần mò hỏi thăm mười mấy người lối xóm và theo họ đi ra Bắc tìm thăm thân nhân. Ai cũng tay xách nách mang, trên mặt người nào cũng đầy vẻ lo âu mệt mỏi. Phương tiện di chuyển là xe lửa, xe đò nhưng rất khó khăn nên phải mất hơn mười ngày mới ra tới Hà Nội. Chưa ra tới nơi, chưa kịp gặp thân nhân thì những giỏ quà của chúng tôi bị bọn công an dọc đường tịch thu hơn phân nữa. Có người mất sạch!

Trong đoàn người đi tìm thăm thân nhân này có tôi là trẻ nhất, ốm yếu nhất . Hỏi thăm đủ nơi, đủ chổ, có khi mất thêm đôi ba ngày nữa mới tìm tới được nơi nhốt thân nhân của mình. Cũng là may mắn, một số người đi chung tìm được thân nhân của họ tôi thì tìm được nơi anh tôi bị giam giữ là một vùng đất xa tít tuốt trên Cao Bằng Lạng Sơn.

Tới nơi thì trời đã sẩm tối, đoàn người ngồi chờ trong một cái chòi tranh phía ngoài trại tù . Đâu chừng một giờ sau, một gã công an xuất hiện. Với cái giọng Nghệ An trọ trẹ nặng như đeo đá, gã gọi từng người, trình đủ thứ giấy tờ, hạch hỏi đủ thứ chuyện, rồi đến cái màn lục xét những giỏ đồ thăm nuôi, và sau cùng mới gọi người tù ra.

Tôi sốt ruột vì ai cũng được gọi gặp thân nhân mà tên của anh tôi thì chẳng nghe .. Lo âu, mệt & đói, làm hai mắt hoa lên, đầu óc nặng trỉu, hết đứng lên ngồi xuống, trong lòng như lửa đốt.Thấy những người cùng đoàn đang khóc mừng , tíu tít hỏi thăm thân nhân họ, trong lòng tôi cứ như bị kim châm.

Ngơ ngác chưa biết tìm ai để hỏi. Bổng có một gã công an đến gần tôi ra lệnh :
- Người nhà của cô bị nhốt chổ khác, xách đồ đi theo tôi...
Như có sức mạnh vô hình, tôi quên mệt. Rất nhanh, đứng dậy xách hai giỏ đồ đi theo .

Trời tối như mực. Gã công an mang súng đi trước với cái đèn pin nhỏ
Quanh co một đổi quảng chừng năm mười phút cách nhà tù. Tôi hỏi: Thưa ông, gần tới chưa?

Gã không trả lời lầm lủi đi tiếp.
Thêm một đoạn nữa cũng đâu chừng năm phút gã dừng lại, tôi nghe như có tiếng nước chảy của một con suối nhỏ, một tên đứng phía dưới khoát nước lên nói : ê, đừng lại đây đi!

Có tiếng xì xào của vài tên công an nữa đang chờ sẳn ở đó. Chúng nó hỏi gã dẫn đường
Tới rồi à?
Gã công an dẫn đường ra dấu cho tôi đứng lại.
Tôi sốt ruột hỏi :
Dạ thưa ông chừng nào thì tới chổ anh tôi ở?

Chúng nó phá lên cười rồi nói:
Gấp gì, đằng nào cô cũng gặp người nhà mà, ở đây “ủng hộ” chúng tôi một tí đi.... đã!

Chúng nó kéo dài chữ “đã” ra và cười hô hố...
Tôi chưa kịp phản ứng gì thì chúng đã xúm lại , giựt hai giỏ xách đồ của tôi liệng ra xa, lột áo quần, đè tôi xuống, hai thằng trong bọn chúng đứng phía trên đầu tôi, mỗi thằng một bên, dùng hai chân đạp mạnh lên hai cánh tay giang thẳng của tôi cho một thằng khác hảm hiếp.

Sau mỗi một thằng, chúng nó bắt tôi xuống con suối nhỏ đó rửa ráy, rồi leo lên cho thằng khác làm tiếp....
Giữa núi đồi hoang vu, giữa đồng mông hiu quạnh, kêu trời, trời chẳng thấu, kêu đất , đất chẳng nghe.

Với bản năng sinh tồn tôi cắn răng mềm người chịu đựng, nước mắt ứa ra nhưng không dám kêu la, không dám kháng cự mặc cho một lũ “đười ươi” sáu, bảy thằng “phóng uế” lên thân xác mình... Lòng thầm mong sao cho chóng qua tấn tuồng bỉ ổi này!

Trước khi kéo nhau đi, chúng vổ vai nhau cười ngả nghiêng, cười thỏa mãn, cười man rợ, giọng cười của lũ ác quỷ hiện hình, một tên trong bọn chúng quay lại hăm dọa:
-Liệu mà câm mồm lại nhá...

Khi chúng bỏ đi, tôi lăn mình xuống suối để rửa cho hết những vết dơ trên người. Mặc lại áo quần, mò mẩm trong bóng tối tìm lại hai giỏ đồ...
Lạnh lẻo, run rẫy, toàn thân tôi đau đớn vô cùng , hai cánh tay tôi như muốn gẩy nát, tôi không đi nổi, tôi lết từng đoạn, nhắm hướng mà lết và không biết bao lâu, khi lết tới được trại tù thì trời cũng gần sáng.

Tôi mong mặt trời lên, mong nhìn thấy được anh Hiệp của tôi mong trao được giỏ quà và để theo kịp đoàn người thăm tù trở về Nam.
Vậy mà chờ cũng gần tới trưa chúng nó mới cho gọi anh Hiệp ra.

Bằng cái giọng rất đểu cáng, một tên công an vờ vịt nạt nộ tôi:
- Đi đâu cả đêm qua bây giờ mới mò tới? Hết giờ thăm nuôi rồi biết chửa?!
Rồi chúng nó bảo là đã qua giờ thăm nuôi, nên tôi chỉ được đứng bên ngoài hàng rào kẻm gai 15 phút và được gởi giỏ đồ ăn lại.

Có gã công an dẫn đường đêm qua đứng gần đó , hai con mắt cú vọ của nó gờm gờm nhìn tôi..
Dù tôi không được nói ra được nhưng nhìn thần sắc thiểu não, nhìn bộ đồ nhầu nát lấm sình đất chưa kịp khô trên người tôi, anh Hiệp cũng đoán được chuyện gì đã xẩy ra cho em gái mình.

Tôi biết đêm qua, khi tấm thân của tôi bị vùi dập bởi loài quỉ đỏ thì lòng dạ anh Hiệp cũng nôn nóng từng giây chờ gặp tôi. Anh Hiệp nhìn tôi, hai mắt đỏ rực, những tia máu trong mắt anh như muốn nổ tung. Anh cắn chặt vành môi . Tay đấm mạnh vào ngực, rồi nghiến răng, hai con mắt như tóe lửa quay qua nhìn tên công an.

Hai chữ " trời ơi" của anh không thoát ra khỏi cổ họng, mà sao tôi nghe rõ mồn một, như xoáy vào tim óc tôi, nghe như tiếng rên siết của trái tim anh.
Tôi biết anh Hiệp đau khổ đến cùng độ. Anh nhìn tôi với anh mắt đau đớn, thương xót đứa em gái bất hạnh khốn khổ của mình.

Hai anh em chỉ cách nhau có một hàng rào kẻm gai, mà sao như cách xa ngàn dậm không sao vói tới. Một tay anh bấu vào hàng rào kẻm gai đến chảy máu, tay khác cố thò ra ngoài tỏ dấu muốn nắm lấy tay tôi. Đầu anh gục xuống sát hàng dây kẻm gai miệng thì cứ rên siết có một câu : Ti ơi, Ti ơi ...

Tôi không nói được gì hết, chỉ nhìn anh mà khóc. Tiếng khóc uất nghẹn của tôi như một lời xác nhận khiến anh Hiệp càng đau, càng điên thêm. Rồi thì anh té nhào xuống, ngất đi. Bạn Tù khiêng anh vào trong. Tôi đứng chết trân nhìn theo, khóc nghẹn, tôi thấy máu trong lòng bàn tay anh tươm ra. Trời hởi, trời ơi
Bọn công an đuổi tôi về. Tôi không muốn về. Tôi kêu gào, tôi van xin chúng cho tôi được ở lại với anh tôi.

Những người đi chung trong đoàn, thấy hoàn cảnh thê lương của tôi, họ thương hại, họ dỗ dành, an ủi, họ bảo nhau cố nán lại chờ tôi về cùng. Họ xúm lại dìu tôi đi.
Tôi đành phải theo họ ra về mang theo tủi hờn và nét mặt đau đớn của anh Hiệp...

Đó là lần gặp gở sau cùng của anh em tôi..
Trở về nhà, tôi sống trong những ngày tháng đau đớn trên thân xác. Kinh hoàng trong tâm tưởng. Âm thầm đau khổ. Không dám than thở với ai, kể cả người mẹ thân yêu của mình.

Trời hởi, trong đoàn người cùng đi thăm chồng, thăm cha, thăm anh em của họ, tại sao chỉ có mình tôi trở thành nạn nhân của loài quỉ đỏ? Tại sao lại là tôi? Tại sao lại là tôi chứ? Tại sao tôi phải nhận chịu tai họa ghê tởm đó?
Có ai hiểu thấu tâm trạng của một người đàn bà trẻ yếu đuối sa cơ thất thế, khi rơi vào tay những tên công an độc ác!

Nhưng trong muôn ngàn cay đắng, tôi thầm tạ ơn Trời Đất, vì đã không có một giọt máu nào của loài quỉ dữ thành hình trong tôi. Tôi chỉ biết lấy đó làm điều an ủi....
Và rồi mỗi lần đến kỳ thăm nuôi, trong lòng tôi cứ đắn đo, lo lắng, suy nghĩ.
 
Những đôi mắt cú vọ của những tên công an khốn kiếp, cái cảm giác kinh hoàng cứ lẩn khuất trong tâm tưởng không thôi... Nhưng mà trời hởi, tôi không thể không đi, bởi hình ảnh ghẻ lở ốm đói của những người tù mà tôi được nhìn thấy làm tôi chạnh lòng , tôi đau xót, nghĩ rằng biết đâu anh của mình cũng sẽ như thế nên tôi không nở, nên lại tất tả ngược xuôi mua sắm và chuẩn bị cho lần ra đi tới... Tôi không thể ích kỹ,tôi nhớ tới anh Lộc anh Kính, hai người anh tôi đã chết cho tôi được sống trong tết Mậu Thân 68.

Hai tháng sau cái đêm khốn nạn đó, tôi ra thăm lần nữa thì mới hay anh Hiệp đã bị bắn chết ngay tại hàng rào sau trại chỉ vài hôm sau khi tôi ra về. Về sau bạn tù của anh kể lại : Khi tôi ra về rồi, một lúc sau thì anh Hiệp tỉnh lại. Lầm lì mấy ngày không nói. Trong một buổi "học tập chính trị" anh tôi đã không giữ được bình tỉnh, chửi bới công an khốn kiếp, lợi dụng, hiếp dâm thân nhân của tù cải tạo, thì ngay tối hôm đó anh tôi bị lôi ra khỏi chổ nằm. Không ai biết anh Hiệp bị đưa đi đâu.
 
Đang đêm họ nghe hàng loạt tiếng súng. Họ đoán trước được số phận của anh tôi.
Sáng sớm hôm sau, trước giờ "lao động" Bạn Tù thấy xác anh Hiệp nát bấy bên cạnh hàng rào sau lưng trại tù. Chúng phao tin là anh âm mưu trốn trại nên bị bắn hạ.

Họ được lệnh bó chiếu chôn cất anh...
Vô tình và oái oăm, Bạn Tù chôn anh ngay trên phần đất mà tôi bị hảm hiếp hai tháng trước.
“Anh Hiệp ơi, Anh Hiệp ơi...”

Bạn Tù của anh để mặc tôi kêu gào, rủ rượi bên nấm mồ mới đắp sơ sài của anh. Trước mặt mấy tên công an, họ không dám nói lời an ủi tôi, họ không dám khóc anh.
Hơn một tuần lễ ở lại trong buôn làng của người Nùng , sau mọi thủ tục tiền và vàng lo lót, chúng chịu để yên cho tôi mướn người đào mộ lên, mướn họ đem xác anh tôi đi thiêu .

Có lẽ vì có tính toán trước dùm tôi , nên Bạn Tù chôn anh rất cạn.
Khi thấy xác anh Hiệp được cất lên, tôi có cảm tưởng như anh tôi bị chôn sống như những người trong gia tộc hồi tết Mậu Thân..

Thêm một lần phải chứng kiến cái cảnh nát lòng này.
Trời hởi, những cái chết đau thương vẫn không buông tha những người ruột thịt thân yêu của tôi!

Đêm hôm đó, giữa núi rừng lạnh lẻo, cô đơn ngồi nhìn đống lửa thiêu rụi thi thể anh tôi. Đống lửa cao ngất trời. Lửa hỏa ngục ở trần gian. Lửa thiêu đốt thân xác người anh thân yêu của tôi. Lửa đang đốt cháy trái tim tôi.

Tôi thấy nét mặt anh tôi ẩn hiện trong ngọn lửa.. Nét mặt rạng rở của tuổi thanh niên. Nét mặt sạm nắng của thời lao vào bom đạn. Dáng dấp anh trong bộ đồ lính trận, giọng nói ồ ề mỗi lần về phép. Từ đầu thềm nhà đã lên tiếng gọi : Ti ơi, anh về nè

Anh Hiệp ơi, sao không là Mẹ, là Ba, là ông bà Nội , không là ai khác, mà gọi con Ti đầu tiên?

Trước khi bị bắn gục anh cũng gọi “Ti ơi” có phải không?
Trời ơi, cho tới bây giờ, tôi vẫn không thể nào quên được đôi mắt đỏ ngầu của anh tôi, vẫn không quên được cái âm thanh thê thiết của bốn chữ " Trời ơi, Ti ơi". Cho tới bây giờ tôi vẫn nghe rỏ, rỏ lắm.

Nhưng mà tiếng tôi gọi “Trời ơi, anh Hiệp ơi” thì không ai nghe thấy hết...
Cho đến bây giờ tôi vẫn không thể nào quên được nét mặt đau đớn tột cùng của anh tôi khi biết đứa em gái nhỏ bé của mình bị hảm hiếp....

***

Khi viết lại những dòng chữ này, tôi thương, tôi nhớ vô cùng những người anh thân yêu của tôi. Những người anh cùng chung huyết thống. Những người anh bất hạnh, vắn số của tôi đã chết cho tôi được sống..

Anh tôi bị bắn chết đau đớn, chết không kịp trối trăn chỉ vì lên tiếng phản đối những tên công an quỉ dữ đội lốt người , đã hảm hiếp em gái mình.

Từ Cao Bằng Lạng Sơn, mang tro cốt của anh Hiệp trở lại Huế. Tôi định gởi anh lại trong phần đất hương hỏa của Gia Tộc ở Phủ Cam, để cho anh nằm chung với những người anh khác. Sẽ về Long Khánh nói dối mẹ rằng Anh Hiệp vẫn còn sống.
 
Nhưng không ngờ trên sân ga Huế, lũ công an mọi rợ xét giỏ xách của tôi, chúng đổ tung hai trái bầu khô mà người Nùng cho tôi để đựng tro cốt của Anh Hiệp xuống đất chỉ vì nghi tôi dấu vàng trong đó. Tìm không thấy vàng, chúng nó đá hai trái bầu khô văng xuống đường rầy xe lửa rồi bỏ đi..

Tôi quì, tôi bò xuống thềm ga mong hốt lại được phần nào tro cốt của anh tôi. Nhưng mà xác anh bay trong gió. Xác anh bị lôi theo bước chân của những người qua lại, vô tình.
“Anh Hiệp ơi, đừng đi. Đứng lại đi anh Hiệp...”

Tôi khóc, tôi kêu xin anh tôi.
Nước mắt tôi rơi theo mớ xương tro cốt tung tóe khắp nơi Xác anh lẫn trong tóc, bám trên khuôn mặt đầy nước mắt của tôi. Trong lòng hai bàn tay của tôi chỉ còn được một ít thôi...

Trời hởi, cũng trên sân ga này, tôi đã từng ôm xác của Linh, đứa em khờ dại của tôi. Chỉ chưa đầy một năm sau, tôi lại ôm mớ hài cốt không trọn vẹn của anh Hiệp với một trái tim tan nát…

Bao nhiêu năm tháng qua rồi, nước mắt không bao giờ rửa sạch những nỗi đau trong lòng vì cái chết đau thương của anh Hiệp. Người anh đau khổ, người anh yêu dấu, người anh rất tội nghiệp của tôi.

***

Năm năm trời ngược xuôi trên nhiều nẻo đường từ Nam ra Bắc vì thương cha già và những người anh sa cơ thất thế lọt vào tay quỉ dữ, tôi cố gắng làm tròn bổn phận của một đứa con, của một đứa em, mặc dù thân xác tôi chịu nhiều đắng cay tủi nhục.. Đau đớn lắm, nhưng tôi không cho phép mình ngã quỵ khi những người thân yêu của tôi đang cần tôi..

Mỗi lần nhìn người mẹ có quá nhiều đau khổ, tôi không dám mở lời, tôi đành câm nín. Tôi tự nhủ phải đứng vững vì mẹ. Tôi không nỡ đễ mẹ bị đọa đày thêm trong nỗi đau khi biết dứa con gái độc nhất mà bà thương yêu trân quí phải hứng chịu những oan khiên khốn khổ...

Giờ đây,tôi tin là các anh của tôi luôn phù hộ cho tôi, đứa em gái bất hạnh, lắm nổi truân chuyên của họ nên tôi mới vượt qua mọi thăng trầm, mọi nổi gian nan mà sống cho đến ngày hôm nay...

Thực tình, tôi không muốn khơi lại những vết đau cũ. Một đoạn đời hơn 35 năm sau ngày mất Nước, không đủ làm tôi nguôi ngoai, những vết đau vẫn còn mưng mủ, vẫn còn làm tâm trí tôi nhức nhối không thôi.

Với tôi, hình ảnh những người thân yêu có thể để ngủ yên trong tâm trí. Nhưng những hành động bỉ ổi man rợ của bè lũ CS& tay sai thì không thể tha thứ và không được quên !

Gia đình tôi, bản thân tôi chỉ là một trong muôn vạn những gia đình nạn nhân khác, nhưng khi viết lại những câu chuyện đau thương của chính mình, & gia đình tôi như một lời tâm sự, nhắc nhở, tôi mong nó được xem như một lời báo cáo cho những thế hệ sau tôi về chế độ phi nhân phi nghĩa của CS mà hơn 40 năm trước đã có những lớp người trẻ cùng trang lứa tôi, các anh tôi, vì mù quáng, vì non dại vô tình bị gạt gẩm đã chạy theo chúng ...

Tôi muốn tát vào mặt những người ăn cơm Quốc Gia thờ ma CS. Những người bán rẻ lương tâm mình cho Ác Quỷ . Bởi vì tôi thấy những đau khổ, oan khiên trong quá khứ của tôi vẩn còn dính chặt trên khuôn mặt hắc ám của bè lủ tác tạo ra nó.
Còn một điều khốn nạn nữa là ra tới hải ngoại này mà phải hít thở cùng một bầu không khí với những kẻ cơ hội chủ nghĩa, đón gió trở cờ, phải nhìn thấy những khuôn mặt bẩn thĩu của những người tự xưng là trí thức háo danh , tham lợi, biết CS là độc ác, vô luân mà vẫn chạy theo chúng, làm ngơ trước đau khổ của đồng loại...

Tôi đã trải qua mọi đọa đày, khổ ải, hiểm nguy, thiệt thòi, mất mát từ thể chất tới tinh thần.
Lớn lên trong chiến tranh nên sợ hải bao phủ trọn không gian ,thời gian của tuổi thơ. Mới chín, mười tuổi đầu, tai đã sớm nghe những lời rên siết, than van của ông bà, cha mẹ, đã dược dạy phải tránh né người này, phải xa lánh người kia, mà chẳng hiểu tại sao? Mắt đã sớm nhìn thấy những xác người cháy đen sau mổi lần xóm làng bị đạn pháo kích mà không hiểu từ đâu? Trái tim non nớt của tôi biết đau rất sớm mà không biết vì nguyên nhân nào? Tâm trí đặc quánh những sợ hải. Đầu óc đã biết phân vân tự hỏi, tại sao người ta lại giết nhau
Không ai giải thích cho trẻ con những việc làm của người lớn!

Tuổi thơ của tôi có rất nhiều đêm thảng thốt, giật mình khi nghe tiếng đại bác vọng về.Tuổi thơ của tôi là giữa đêm khuya ngơ ngác khi bị lôi tuột xuống giường đẩy vào hầm trú ẩn.Tuổi thơ của tôi đã nhìn thấy những chiếc quan tài phủ cờ chở về trong xóm…

Tuổi thanh xuân của tôi gắn liền với hình ảnh những thi thể không trọn vẹn được lôi lên từ những mồ chôn tập thể của tết Mậu Thân. Phải nhìn thấy những xác người bê bết máu, xác trẻ thơ vô tội, xác người sình thúi, lúc nhúc những ruồi bọ trên những con đường mà thường ngày mình đến trường.

Những giấc mơ trong tưổi thanh xuân của tôi là những đôi mắt mở trừng, những con mắt oán hờn, trách móc, của những người anh bị bắn chết trong nhà của ông bà nội...

Tuổi thanh xuân của tôi đặc kín những lo âu, buồn phiền, sợ hải, nghi ngờ…
Tôi đã sống như con ốc thu mình trong vỏ. Dè dặt với mọi người. Không dám đối diện những người bạn của các anh mình. Những người cùng lớp cùng trường, ăn cùng mâm, ngủ cùng chiếu. Mới hôm qua là bạn , nay là thù, đứng về phía bên kia hàng ngủ của lủ Quỉ Đỏ, quay lại cầm súng sát hại những người anh thân yêu ruột thịt của mình...

Cái chết là lẽ đương nhiên của con người, vì đâu có ai sống hoài.Thân xác nào rồi cũng phải nằm ngay ngắn trong qua tài, dưới ba tấc đất, nhưng nào ai muốn trở thành những thân xác co quắp, không toàn hình hài, bị vùi chung nhau một hầm!
Chỉ có bọn CS ác độc vô luân mới hành xử như thế với đồng loại của mình....

Tâm trí tôi đau đớn theo từng cái chết đau thương của từng người thân trong gia đình. Thân xác tôi là cái giá phải trả để đổi lấy giỏ quà thăm nuôi, từng viên thuốc, cho những người thân yêu trong gia đình đang mang thân tù tội.

Người dù đã chết trong đau đớn tủi nhục, bây giờ thân xác họ cũng đã thoát ra khỏi cảnh đời ô trọc này rồi.. Nhưng người còn sống, không sao tự giải thoát mình khỏi những vết thương đã quá ăn sâu trong da thịt, trong tâm hồn… . Nhắc lại chuyện đã qua chỉ thêm đau lòng. Nhưng mà khổ nổi, tôi không thể nguôi ngoai!

Brisbane 15-8-2005
Thái Hòa
  Người Đăng: ChimCanhCut - Mar 22, 2019 18:50 Collapse   Print  
Có lẽ ở VN không có gia đình nào chịu nhiều tai hoạ của bọn cộng sản hơn gia đình chị Nguyễn thị Thái Hoà. Trong tết Mậu thân thì ông Nội cùng 3 người anh của chị đã bị CS giết, rồi sau 75 thì em bị bệnh chết trong trại tù cải tạo, kế tới là chị bị công an hãm hiếp khi đi thăm nuôi anh, rồi thì anh cũng bị giết trong tù cải tạo...
Mời các bạn đọc chuyện Em tôi để thấy một phần đời đáng thương của chị!
--------------------

EM TÔI

Viết để tố cáo tội ác đảng CSVN

Kính dâng hương hồn Ông Bà Nội, Ngoại, Thân Phụ , các Anh, các Em và Vong Linh thân bằng quyến thuộc trong Dòng Tộc bị sát hại , bị mất tích không bao giờ trở lại ...

Và sau cùng kính dâng Vong Linh tất cả dân oan của Huế trong tết Mậu Thân ...

******

Hằng năm, cứ đến tháng Mười Một, tháng mà giáo hội Công Giáo dành riêng để kính nhớ, cầu nguyện cho tổ tiên, ông bà cha mẹ đã qua đời là tâm trí tôi như lạc vào đêm đen.

Trên bàn thờ tổ tiên, ngoài ông bà, cha mẹ, tôi còn có thêm hình ảnh của những người anh, những đứa em thân yêu đã chết tức tưởi giữa tuổi thanh xuân, chết đau đớn dưới bàn tay hung bạo của một lũ người lòng lang dạ thú cam tâm làm tôi mọi cho bè lũ CS ác độc phi nhân trong tết Mậu Thân . Chết thê lương trong lao tù CS sau ngày mất Nước.

Tháng Mười Một, mổi lần đốt nhang tưởng niệm, nhìn hình ảnh của những người thân trên bàn thờ sau làn khói hương tâm trí tôi đau chừng nào, thì càng gần tới Noel lòng tôi cũng chùng xuống bấy nhiêu. Tôi nhớ anh em của tôi. Nhớ những kỹ niệm ngày còn quây quần bên nhau. Nhớ ôi là nhớ những ngày vui buồn , hờn dổi lẫn nhau, sống dưới sự bảo bọc, trong vòng tay của cha mẹ. Bây giờ chỉ còn mình tôi mang kiếp đời tị nạn, lưu lạc xứ người với những vết thương không bao giờ lành miệng. Mấy chục năm qua rồi trong tôi niềm đau vẫn không hề vơi.

Cứ mỗi dịp lễ Giáng Sinh về, nhìn thiên hạ nao nức mua sắm tôi cứ thấy trong lòng đắng đót. Những thánh lễ nữa đêm, những buổi tiệc vui Noel năm xưa cũng có đó, nhưng không sao xóa bớt được những đau thương nghiệt ngả của một mùa Noel trên đất Bắc xa xôi năm nào.

Tôi không thể quên được cái chết thê lương của thằng em trai cách tôi hai tuổi.

***Sau tết Mậu Thân 68, vì không muốn nhìn thấy cảnh Mẹ tôi điên loạn, ngày lại ngày khóc cười than thở với phần mộ ông bà nội, những người anh và hơn 40 ngôi mộ của bà con nội ngoại hai bên bị chôn sống được tìm thấy ít lâu sau ngày Huế được giải thoát và đưa về an táng trong phần đất hương hỏa của dòng tộc, nên Ba tôi quyết định dời cả nhà về Long Khánh lập nghiệp để mong có ngày mẹ tôi hồi tỉnh.

Năm năm sau, thần trí mẹ tôi chưa kịp tỉnh táo thì biến cố 30 tháng 4-75 đen tới như sập trời, sập đất. Trong đau xót ngở ngàng, thất vọng, Ba tôi tiên liệu được những khó khăn mà gia đình tôi sẽ hứng chịu trong chế độ CS, ông khuyên các con giả điếc, giả đui về Long Khánh làm rẩy sống qua ngày vì biết rằng với vì “lý lịch không tốt” của gia đình , các em tôi khó mà vào đại học được.

Mặc dù nghe lời ba , mấy chị em tôi đứa bỏ học, đứa bỏ việc làm, kéo nhau về Long-Khánh sống chung với ba mẹ , nhưng vì quá non trẻ, tất cả vẫn cho là cha mình lo xa quá đáng.
Chỉ có thằng Linh , năm đó nó chuẩn bị vào năm dự bị y khoa SG là bỏ ngoài tai, mặc kệ ba tôi khuyên gì, nói gì, nó cứ tin là hết chiến tranh rồi thì việc học sẽ dễ dàng hơn và học ở đâu cũng được.

Cái chết đau thương của những người thân năm 68 không đũ làm cho cho thằng em tôi tỉnh thức.

Tuổi trẻ ngu ngốc, mê muội, dại khờ. Tuổi trẻ háo thắng, bồng bột, thích đội trời vá biển…

Nghe lời chúng bạn, nó làm một chuyến phiêu lưu ra Bắc, dự định là nộp đơn xin đổi sang học ở trường y khoa Hà Nội. Lấy cớ là đi cho biết đó, biết đây. Mặc cho ba tôi khuyên can, giận hờn, la rầy, mắng mỏ cách gì nó cũng không nghe.

Cuối cùng, nó vẫn nghe theo lũ bạn khăn gói ra Hà Nội tìm đến trường y khoa ghi danh. Không ngờ sau khi khai lý lịch, nó cùng với tám thằng bạn đi chung bị đưa lên nhốt ở Cao Bằng Lạng Sơn chờ ... xét đơn!!!

*** Sáu tháng sau, một lũ ngu ngốc tám đứa chúng nó , đứa thì trốn được , đứa thì liên lạc được với gia đình trong Nam đem vàng lo lót cho bọn công an để được tha về…

Chỉ có em tôi không về được là vì nó đang bị sốt rét rừng và bị sưng gan cổ chướng.

Một đứa trong đám bạn của Linh về được, đến cho gia đình tôi hay.

Biết tin nó được ba ngày thì ba tôi bị bắt đi "học tập cải tạo" mặc dù ba tôi đã giải ngũ từ cuối năm 1969.

Đến “mời” ba tôi đi học tập mà chúng đến ban đêm mang súng ống, còng xích tay như đi bắt trộm cướp!

Trước khi đưa tay cho bọn công an tròng, ba tôi nói :

- Ti à, ba già rồi, ba biết lo liệu, đừng lo cho Ba, con rán hỏi thăm người ta, đi tìm đưa em về nghe con!

Nhìn nét mặt đau đớn của ba tôi, tôi biết ông không lo sợ cho chính mình mà đang lo lắng cho đứa con trai ngu ngơ dại khờ không biết dở sống dở chết nơi đâu ở ngoài miền Bắc xa xôi kia...

Ba tôi bị bắt đi rồi. Không đủ thì giờ để tìm biết họ đưa ba tôi đi đâu. Ngay hôm sau, tôi chuẩn bị tiền và vàng đi tìm em. Tôi năn nỉ một thằng bạn của em tôi đi theo chỉ đường. Nó bằng lòng. Và dĩ nhiên tôi phải đài thọ tất cã mọi chi phí. Và vì sợ bị bắt trở lại nên nó chỉ hứa là đưa tôi tới Lạng Sơn rồi quay về, tôi phải tự tìm đến trại tù em tôi bị nhốt.

Nói thì nói vậy nhưng khi ra tới Hà Nội , thằng bạn của em tôi đổi ý, nó nói : thôi em cùng đi với chị..

Lòng mừng khấp khởi, tôi chỉ biết gật đầu tỏ dấu cám ơn mà không dám nói gì thêm, chỉ sợ nó đổi ý.

***Từ Long Khánh ra Hà Nội lên đến Cao Bằng Lạng Sơn, chúng tôi đi bằng nhiều phương tiện. Xe lửa, xe đò, xe bò, ghe xuồng và nhất là "ô tô bước" , nghĩa là đi...bộ!

Có những lúc chúng tôi phải lội bộ từ 3 đến 10 cây số đường rừng. Cứ đi theo sự hướng dẫn của thằng bạn của em, chứ tôi chẳng biết phương hướng mô tê chi!

Trên lộ trình đó, thỉnh thoảng chúng tôi gặp một số người trong Nam ra tìm thăm người thân của họ vừa mới khăn gói bị đưa ra Bắc đi “ học tập” đâu vài tháng trước. Chúng tôi tháp tùng theo cho đỡ sợ. Hầu như ai cũng ngu ngơ và lạ lẩm về đường đi nước bước, hoang mang lo sợ, không biết người thân mình đang ở nơi nao?
Sau khi lần mò, thăm hỏi nhiều nơi, tôi cũng tìm được Linh . Nó bị nhốt trong một chòi tranh cách trại tù chừng một cây số. Nó nằm trên một tấm ván mỏng sát mặt đất.Trên người đắp một manh chiếu bạc mầu quá cũ.

Bọn công an nói là phải cách ly nó ra vì sợ lây cho người khác!

Nhìn thấy nó, tôi ngồi bệt xuống , ôm lấy nó tôi khóc như mưa trong lúc nó vẫn mê man không biết gì.

Mặc dù nó đang mê man không biết gì nhưng một chân nó bị cột bằng một sợi dây thừng khá to, buộc vào một chiếc cọc gổ đóng sâu dưới dất.

Tôi nhìn em mà nghe xót xa trong lòng, nước mắt cứ tuôn xuống , thằng bạn của em nói nhỏ bên tai tôi :

- Vì mấy hôm trước Linh nó có hứa là nhắn người nhà đem vàng ra “thế chân” để được về nhà chửa bệnh. Tụi nó sợ thằng Linh chạy trốn nên chúng nó mới cột chân nó vậy đó.RồiTuấn chỉ tay vào một tên công an đang đứng quay mặt về phía tôi nói nhỏ :

- Chị tìm cách nói chuyện rồi thương lượng, đưa vàng cho cái thằng mặt rổ áo vàng kia kìa. Nó là trùm ở đây.

Tôi cảm thấy lo sợ hỏi Tuấn :

- Đưa cho nó bao nhiêu ? Biết nó đòi bao nhiêu mà đưa? Rồi còn mấy thắng khác đòi thêm thì làm sao ?

Tuấn ra vẻ rành rọt:

Chị đừng lo. Nó muốn ăn một mình nên không dám “ múa mỏ” đâu. Tụi nó coi vậy chớ nó gờm tranh ăn nhau ghê lắm. Hôm trước mẹ em cũng đưa vàng cho nó.Nó còn dặn mai mốt muốn gì thì kiếm nó, đừng nói cho mấy tên kia nghe.

À ra thế. Tôi chợt hiểu tại sao mà Tuấn là sành sỏi và mạnh dạn vậy!

Tới tối, thằng mặt rổ áo vàng xách cây đèn dầu mò ra chổ nhốt thằng em . Trong chòi, chỉ có ba chị em tôi thôi.Nó gợi chuyện , nói trổng không :

- Thế ‘lào’? Có muốn đem em về mà chửa bệnh không thì bảo!

Tôi chưa kịp trả lời thì Tuấn đã nhanh nhẩu :

- Dạ thưa cán bộ muốn.

- Ừ, thì phải biết điều đấy. Hắn thẳng thừng!

Tuấn thay tôi hỏi giá và đặt điều kiện :

Cán bộ mướn dùm cho chị em tui một chiếc xe bò được không?

Thằng mặt rổ áo vàng hỏi: Để ‘nàm’ gì?

Tuấn nói :

- Kéo bạn tui ra khỏi rừng chớ chi, nó sắp chết làm sao đi được.

Thương lượng hồi lâu , nó ra giá một cây vàng. May mắn, khả năng tôi chỉ được có vậy! Nó biết không kỳ kèo được gì thêm, và cũng sợ bị lộ nên nó chấp nhận.

Hai hôm sau, tên mặt rổ mới đến cấp cho em tôi giấy ra trại với lý do về chửa bệnh. Nó dẩn đến một người Mèo hay người Nùng biết nói tiếng Việt với một chiếc xe bò .

Thế là em tôi được đặt trên chiếc xe kéo có hai bánh gổ đằng sau, đằng trước thì buộc cổ xe trên lưng con bò.

Nó nằm trên xe, vẫn mê man, mặt mày vàng ỏng, tay chân thì khô đét, chỉ có cái bụng là to như đàn bà sắp sanh. Thằng bạn em tôi hè hụi phụ đẩy chiếc xe bò mỗi khi qua những ụ đất cao, con bò già trơ xương không kéo nổi. Tôi lầm lủi, lết thết đi theo sau chiếc xe bò, như theo sau xe tang giữa núi đồi hoang vu, thỉnh thoảng mới có một vài dãy nhà tranh của người Mán, người Mèo...

Tôi vừa đi vừa khóc, lo sợ không biết thằng em sẽ chết trên đoạn đường nào.

Khi ra tới bìa rừng, tôi năn nỉ người kéo xe kéo em tôi tới quầy mua vé xe. Khó khăn lắm mới mua được ba vé xe đò với giá chợ đen gấp năm lần giá chính thức để về Hà Nội. Người ngoài Bắc dạo đó cũng tàn ác không thua gì tụi công an . Biết được hoàn cảnh ngặt ngèo của mình là họ "chém" ngọt...

Năm ngày sau, từ nhiều phương tiện, xe thồ, xe đò, tôi cũng đưa em tôi đến được Hà Nội.

Để mua được ba chổ ngồi trên xe lửa bằng giá chợ đen, tôi đã phải trả giá bằng ba chỉ vàng, và chỉ được ngồi chung toa với bạn hàng. Cũng phải chấp nhận vì không còn cách nào khác. Bằng mọi giá tôi phải đem em về nhà.

Ngồi bệt giữa sàn xe chung với những cần xé chứa heo, gà, than củi v.v…

Tới trạm mỗi vùng, xe lửa ngừng, hàng đưa xuống, hàng chất lên, người ta chen lấn, xô đẩy, lôi kéo, chửi bới, khi họ kiếm giỏ hàng của họ. Tôi phải dùng thân mình che chở cho thằng em khỏi phải bẹp dúm dưới sức nặng của mấy giỏ hàng. Cứt heo, cứt gà rơi rớt đầy trên lưng, trên mặt, trên tóc...

Gần tới Quảng Bình, xe lữa tạm yên vì chưa tới lúc hàng lên xuống, bổng dưng thằng em tỉnh dậy. Ngơ ngác hồi lâu nó nhận ra tôi. Nghe tôi kể chuỵên đi tìm nó, nó khóc. Tôi dấu không cho nó biết Ba và người anh cả đã bị bắt.

Tỉnh được một lúc, đòi ăn, đòi uống, rồi lại mê đi. Cứ như thế hơn một ngày trời. Có lần vừa mới tỉnh lại, nó đưa tay lên sờ mặt tôi rồi hỏi: Có phải Ti không? Ti đưa em về nhà hả? Tôi không nói, chỉ biết khóc!

Như không tin đây là sự thật, tay run run, nó cố đưa tay lên sờ mặt tôi. Nó hỏi Ti khóc hả? Sao vậy? Và rồi nó như không tin đây là sự thật rằng nó cùng tôi đang trên đường về nhà cứ liền miệng hỏi : Ti, Ti đưa em về nhà hả Ti?

Cổ họng tôi nghẹn đắng .Một tay tôi cầm tay nó, tay kia khoác lên vai kia của nó, kéo đầu nó tựa lên vai tôi mà không trả lời. Tôi thầm cầu nguyện cho thằng em còn đủ sức về đến nhà…

Thỉnh thoảng nó đưa tay lên miệng tôi bảo: Ti cắn tay em thiệt đau, coi em mơ hay tỉnh. Tôi vừa cắn tay nó, vừa khóc nói, thiệt đó, chị đang đưa em về nhà đây mà, rán đi nghe em, vài hôm nữa sẽ gặp mẹ.

Lát sau nó lại rơi vào cơn mê...

Tới ga Huế,tôi mệt quá nên thiếp đi một chút thì nghe tiếng thằng em yếu ớt bên tai:

- Ti ơi!

Giật mình, quay sang nhìn em, thấy hai mắt đã nó lạc đi, nhưng miệng vẫn thều thào :

- Gần tới nhà chưa, em mệt quá.

Linh tính báo chuyện không lành , tôi lính quýnh, lắp bắp:

Sắp rồi, sắp rồi, rán lên, chị đem em về nhà cho Mẹ mà... rán đi... Tôi run rẫy, tôi nghẹn...

Tôi ôm nó, kéo đầu nó dựa trên vai tôi, nó không nói gì được thêm được câu nào nữa. Khoảng 10 phút nữa, tôi nghe hơi thở của em đứt quảng, nặng nề hơn. Tôi ngồi thẳng lên, quay qua nhìn vào mặt em. Nhìn miệng nó có vẻ hơi mỉm cười, đầu nó gục bên vai tôi, nghe như nó rùng mình, rồi thở hắt ra. Đầu nó nghiêng hẳn sang một bên, rũ xuống.Tôi nhận biết em mình vừa mới trút hơi thở sau cùng...

Lòng chết điếng. Toàn thân run lên, tôi cắn chặt hai hàm răng để đừng bật ra tiếng khóc. Vì nếu những người trên xe lửa biết, thì chắc chắn hai chị em sẽ bị đuổi xuống. Và một điều chắc chắn nữa là tôi phải vùi em trong vùng núi đồi quanh đây.

Lòng đang hoang mang, không biết tính sao để đem thi hài em về được LongKhánh, trong lúc tiền bạc trong túi đã gần cạn, Đường về nhà thì còn quá xa, thằng bạn của em thì đã tách ra từ khi ra tới Hà Nội.

Cũng may, khi xe lửa ngừng trên ga Huế, có một người đàn ông khoảng 60 tuổi bước lên , tìm kéo mấy giỏ hàng gần chổ hai chị em tôi ngồi.

Nhìn nét mặt ông có vẻ hiền lành, tôi nói ngay với ông :

-Con có chuyện nhờ bác giúp, nếu không giúp được thì xin bác đừng nói gì, cứ như là bác không nghe thấy gì... và ông tỏ vẻ chú ý.

Tôi kề tai ông kể nhanh chuyện đi tìm em , bây giờ em con chết trên xe lữa rồi đây, và con không muốn bỏ xác em lại dọc đường bác ơi, có cách gì giúp con không?

Ông không trả lời , tôi thấy ông suy nghĩ và phản ứng rất nhanh. Ông làm như tôi là cháu gái của ông vậy, bằng cái giọng Huế quen thuộc, ông nói to cốt ý cho mọi người nghe thấy :

-Tau nói rồi, em mi bệnh , đừng đưa nó về nhà vội, ở lại đôi ba bữa, để bác gái mi cạo gió, xông hơ cho, bớt bệnh rồi đi mô thì đi, mi không nghe cứng đầu cứng cổ...

Rồi không đợi tôi phản ứng, ông bế xốc thằng em tôi lên, ông cố nói thật to:

-Đi theo tau về , lì lợm, tau đập chết cha mi bi chừ...

Linh tính tôi cho biết là gặp được quí nhân, không đắn đo tôi xách túi đồ, nhảy xuống toa xe lửa đi theo ông...

Xuống xe lửa , ông kêu thằng con trai của ông chạy đi mướn xe lam đưa chị em tôi về nhà. Ông hối hả kêu bác gái , vợ ông chạy tìm mua rượu và vải lo tẩm liệm cho thằng em.

Đêm đó, trong căn nhà nghèo nàn của bác Hạ , xác em tôi được đặt nằm trên chiếc divan cũ kỹ. Làm như em đang còn sống, tôi phải nằm cạnh em, như hai chị em ngủ chung, sợ đang đêm công an xét nhà biết có người chết thì lôi thôi. Nằm bên xác em, tôi kể chuyện gia đình tôi cho bác Hạ nghe. Ông bác ngồi nghe thở dài. Tiếng thở dài của bác nghe nảo nuột. Bác gái thì vừa xoa bóp hai bàn chân sưng tím của tôi vừa khóc, vừa than thở, đổi thời đổi thế chi mà tội rứa trời ơi!

Đêm đó bác Hạ suy tính giùm tôi, bác nói :

Từ Huế vô Long Khánh còn quá xa, thương xót cháu yếu đuối, mần răng mà đi một mình được, bác sẽ đi với cháu đưa em về Qui Nhơn, ở đó bác có bà con, bác sẽ nghĩ cách đưa thi thể em về Long-Khánh giùm cho.

Tôi chỉ biết khóc và nói cám ơn hai bác nhiều lắm.

Hai hôm sau, bác Hạ mua được 3 vé xe lửa giá chợ đen về Qui Nhơn. Thi thể em được quấn chặt trong vải , ngoài mặc bồ đồ lính cũ, đầu trùm khăn kín bít, giả làm người đang đau nặng, bác Hạ bồng ẳm nó lên xe lửa, lần này không ngồi chung toa với bạn hàng nữa, và nhờ có bác Hạ đi cùng đi nên tôi đỡ sợ bị hiếp đáp dọc đường.

Hôm sau, đến nhà người em trai của Bác Hạ ở Qui Nhơn, tôi đưa 4 chỉ vàng còn lại nhờ mua hòm tẩm liệm vì xác em đã nặng mùi. Sau khi tẩm liệm xong, bác tìm tới một người Tàu có xe chở than về Sài Gòn với giá là một cây vàng, ông ta bằng lòng dấu chiếc quan tài dưới đống than.Vàng sẽ giao khi quan tài về tới nhà an toàn. Dọc đường nếu có bất trắc thì tôi phải nhân hết trách nhiệm. Đó là giao kèo bằng miệng.

Thế là xác em tôi được đưa về nhà bằng xe than. Nhờ ông chủ xe biết lo lót công an dọc đường nên không bị khám phá ra.

Khi nhìn thấy chiếc quan tài được kéo ra từ đống than, mẹ tôi đứng lặng ngắt. Bà không khóc nhưng nhìn trên nét mặt đã quá nhiều đau đớn của mẹ, tôi đọc được muôn ngàn nỗi thống khổ trong lòng của mẹ tôi.

Hồi lâu, mẹ tôi áp mặt lên chiếc quan tài dính đầy tro than, mẹ nói làm xàm mải có một câu:

Răng mà con hư lắm rứa? Lúc trước mỗi khi xin mẹ đi mô mà mẹ ừ thì con mới đi, bây chừ mẹ chưa ừ mà con đã đi rồi!

Tôi chết lặng khi nghe những lời thống thiết đó của mẹ tôi.

***Nhà đơn chiếc chỉ còn lại hai mẹ con tôi. Nhờ lối xóm thương giúp, em tôi được chôn cất liền sau đó vài tiếng đồng hồ.

Ngày đưa em xuống huyệt là ngày xế chiều ngày Noel 24-12-76.

Không có thánh lễ an táng, không dám đọc kinh, mà chỉ có vài người thân quen âm thầm tiển em đi, trong đó có ông bác ân nhân của tôi :bác Hạ.

*Đó là một trong những chuyến đi ra Bắc gian nan đầu tiên và cũng là câu chuyện bi thương đầu tiên của tôi, của gia đình tôi sau cuộc đổi đời 30 tháng tư Đen…

Nguyễn Thị Thái Hòa
  Người Đăng: ChimCanhCut - Mar 22, 2019 19:04 Collapse   Print  
Câu chuyện của những người thân trong gia đình chị Nguyễn thị Thái Hoà bị CS giết trong Tết Mậu thân 1968.
http://batkhuat.net/van-cauchuyen-nguyenthithaihoa.htm
  Hình Ảnh
  Bài Cũ
«April 2020»
SuMoTuWeThFrSa
   1234
567891011
12131415161718
19202122232425
2627282930  
  Hình Mới
 • Khóa 69A SVSQ Không Quân Hội Ngộ 50 Năm...
 • Đêm Không Gian 2019 của HKQVNCH tổ chức...
 • Lể Truy Điệu 81 Chiến Sĩ Dù VNCH Ngày 26-10-2019
 • Phi Đoàn 546 Thiên Sứ Họp mặt Oct 17-2019
 • Đại Hội Trực Thăng Kỳ III tại Dallas- phần 2
  Phân Ưu 
• New! Cáo Phó Bà Huỳnh Bá Tính
• New! Thành Kính Phân Ưu Cùng Gia Đình Cựu SVSQ...
• Thành Kính Phân Ưu
• Thành kính phân ưu cùng gia đình Niên Trưởng...
• Thành kính phân ưu cùng gia đình Niên Trưởng...
  Tìm Bạn 
• New! Tìm anh Tr/úy Nguyễn Thống - PĐ215 dùm bà Chị Last replied by tuthiennguyen255
• Tìm bạn Last replied by TrandinhPhuoc
• Tìm Đại úy Nguyễn Văn Quyền Phi Đoàn...
• Tìm bạn Nguyên Bình Phong và Lê Hồ Gia
• Tìm KQ Thiếu úy PHẠM NĂNG HƯNG, KHONG LUU Last replied by chocletkd
  Nhắn Tin 
• Tim dia chi cua Tran Ngoc Nguyen Vu
• Tim dia chi cua Tran Ngoc Nguyen Vu
• Khóa 5/69
• Tìm tr/uy LÊ Thắng không phi hành TSN đừơng... Last replied by Saigonshade
• Tìm CT member: dinhnhi
  Sức Khoẻ 
• THUỐC HIỆU NGHIỆM TRỊ CORONAVIRUS Click to watch this video from YouTube Last replied by Openmind
• TRÀ GỪNG: CÁCH PHÒNG VIRUS VŨ HÁN SỚM
• Lô Vaccine Covid-19 Đầu Tiên Của Mỹ Đã...
• CÁCH TIÊU DIỆT COVID 19 TỪ TRỨNG NƯỚC !
• Lưu Ý Triệu Chứng Nhiễm COVID-19 Qua Từng...
  Hồi Ký 
• Hồi Ký của một người kẹt lại Hà-Nội sau 1954
• Hồi Ký Miền Nam | Người Lính Địa Phương... Click to watch this video from YouTube Last replied by TuDo Click to watch this video from YouTube
• Trại 5 - Mùa Cùm!
• Tôi đi thăm chồng ‘cải tạo’ Last replied by Openmind
• Hồi ký Lương Hữu Thế
  Hội Ngộ 
• New! Hội Ngộ LK 72/73/74 Kỳ 8 Last replied by bebau1
• Thông báo v/v Hội ngộ cho các cựu Khóa...
• "Vùng Trời Lửa Đạn" Oct 2-2020
• Hội AHKQ Nam Úc Họp Mặt Mừng Noel & Tất Niên 2019 Click to watch this video from YouTube
• THÔNG BÁO CỦA BTC HỘI NGỘ CHINOOK 2020...
  Cộng Đồng 
• New! Anh Hùng Không Quân Lý Tống Last replied by tmh
• Mụ Nấm Như Quỳnh ngạo mạn thách thức... Click to watch this video from YouTube
• Thiếu tướng Lê Minh Đảo từ trần
• Giọt nước mắt... vì niềm kiêu hãnh
• Thời buổi Cồ Rô Na
  SVSQKQ 
• Trịnh văn Khiêm từ Toronto ghé thăm Houston!
• ĐẠI HỘI KHÓA 70A SVSQKQ NHA TRANG 50 NĂM
• 70a gặp nhau ở VA! Last replied by Tham237
• Tin buồn về SVSQ KQ Lê Trọng Sơn Last replied by dung
• 70a Mini Reunion 5/25/2019 in VA Last replied by dung
  Thơ 
• New! MẠ HUẾ NHẮN CON MÙA COVID-19
• Ở NHÀ CÁCH LY...
• Chặt dừa
• Thơ đêm.
• Cầu Hôn Thời Covid-19
  Gia Đình F5 
• F-5 Pilot Commissioned Oil Painting Click to watch this video from CanhThepVideo
• F-5B Click to watch this video from CanhThepVideo
• Thử F-5 Chống Lại MiG-21 Click to watch this video from YouTube Last replied by tmh Click to watch this video from YouTube
• 522nd Pilots Click to watch this video from CanhThepVideo
• Before Flying F-5s Click to watch this video from CanhThepVideo
  Giúp Bạn 
• THÔNG BÁO VỀ VIỆC GIÚP ĐỞ CỰU HOA TIÊU...
• XIN GIÚP ĐỞ PHI CÔNG A-37 TRẦN VĂN THANH
• XIN GIÚP ĐỞ PHI CÔNG A-37 TRẦN VĂN THANH
• XIN GIÚP ĐỞ PHI CÔNG A-37 TRẦN VĂN THANH...
• XIN GIÚP ĐỞ PHI CÔNG A-37 TRẦN VĂN THANH... Last replied by bebau1
  Chúc Mừng 
• Chúc Mừng Năm Mới 2020 Last replied by tmh Click to watch this video from YouTube
• Merry Christmas and New Year
• Chúc Mừng Năm Mới
• Chúc Mừng Năm Mậu Tuất 2018 - Ban Điều... Click to watch this video from YouTube Last replied by tmh Click to watch this video from YouTube
• Nhạc Tết 2018 - Xuân Mậu Tuất 2018 Click to watch this video from YouTube
  Mừng Xuân 
• Đón Xuân Kỷ Hợi 2019 Rộn Ràng Với Dàn... Click to watch this video from YouTube
• Đón Xuân Này Nhớ Xuân Xưa Click to watch this video from YouTube
• Lễ gia tiên ngày Tết.
• Diễn Hành Tết Mậu Tuất 2018 tại Little Saigon Click to watch this video from YouTube
• ĐÓN XUÂN NÀY - NHỚ XUÂN XƯA
  Hướng Dẫn 
• Diễn Đàn Hướng Dẫn
• Dấu "Hỏi Ngã" Trong Văn Chương Việt Nam Last replied by Toanorlando
• Đăng bài bằng smartPhone!
• Cứu Trợ Phế Binh Không Quân PHAN THÀNH CHÂU Last replied by admin
• Medicare và những ngày quan trọng
  Hỏi Đáp 
• Repost bài đăng vễ trang chính Last replied by admin
• Repost bài đã đăng về trang chinh Last replied by Thanchuy
• Change user name and password Last replied by admin
• Tại sao tôi đóng thuế ít năm nay ?
• Trước khi thuyên chuyển Last replied by dbuikhac
  Linh Tinh 
• New! Quang Cáo Đi Tour Mới
• Chửi Mỹ.. Last replied by duwcstav
• Lộ Mật Tin Trung Cộng Dự Trử Lương Thực Click to watch this video from YouTube
• Đại Học Harvard Là Ổ Trung Cộng Click to watch this video from YouTube
• Petition to President Donald Trump to reconvene... Last replied by phusinh
  Rao Vặt 
• Canh bay phi cong KQVNCH Last replied by t4nguyen2018
• Mua Hào Hóa Tàng ! Last replied by luong55
• Phù Hiệu 219 LONG MÃ Available Last replied by 72FLongma219
• Áo bay và áo Jacket, mua dư muốn bán. Last replied by by-83
• Rao vặt
  Góp Ý 
• Xin hãy... Last replied by phusinh
• To Openmind Last replied by thuytam123
• Góp ý với ông Openmind Last replied by Openmind
• Bài học cho người Việt nam tại Mỹ ?! Last replied by Openmind
• What is SOCIALISM and COMMUNISM ?! Last replied by Openmind
  Chuyện Phiếm 
• New! Lại cũng Nguyễn Thành Trung nửa !!
• Tìm hiểu cách làm đàn ông và đàn bà vui !
• Trung Tướng KQ Phạm Tuân : Thánh Nổ Click to watch this video from CanhThepVideo
• Lẩm Cẩm Tuổi Già
• 8 Điều Tâm Niệm Của Đấng Mày Râu
  Tiếu Lâm 
• New! Chỉ quẹt cho ướt!
• New! CHUYẾN BAY ĐỊNH MỆNH
• Đừng có ngồi sau mà nhắc
• PHẢI HÀNH ĐỘNG THUI
• Chịu hết nổi...
  Hình Đẹp 
• New! UH-1 đổ quân Last replied by tuthiennguyen255
• Thiết kế lại sách Lịch Sử 11 (THPT Lê...
• Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân Nha Trang Last replied by tmh
• Hình Anh Chị Tư
• Photo of the Year ! Last replied by NguoiViet
  VNAF Models 
• New! A-37 Hổ Cáp 528
• Thanchuy
• UH-1 Thần chùy 211. BÌNH THŨY
• TỔ QUỐC KHÔNG GIAN II GOLD & SILVER.
• Golden Tổ Quốc Không Gian Last replied by phitrang
  Guest Menu
 • Forums
 • Recent Posts
 • Most Reads
 • Selected Posts
 • Games Room
 • Register
  Member Menu
 • My Account
 • Private Message
 • Photo Gallery
 • Chat Room
 • VNAF Reunion
 • Video Room
  New Members
Tiengtotroi
TCity71C
vutran
Samset25
SongChuySAV
  Who's Online
Guests:981
Members:3
Total Online:984
Total Members:11,952

All logos and trademarks in this site are property of their respective owner.
The comments are property of their posters, all the rest © 2000 - 2020 by Cánh Thép