Subject: Re: Ðể Ðóng Góp Thêm Phần Sữ Liệu Cận Ðại Print to printer
Poster: vtruong2602  
Source: http://www.canhthep.com  
 

Cụ Diệm và Hồ đều là nạn nhân
Hai nhân vật HCM và Ngô Dinh Diệm đều là nạn nhân của chính sách Mỹ. Ðể đi đến kết luận, trong hai tuyễn tập Vietnam War: “The New Legion” đã cung cấp thêm những văn kiện đã được Hoa Kỳ giải mật hoặc được tác giả sưu tập và kết hợp thành một chuỗi dài của bi thảm kịch 10.000 ngày. Nhầm trong tầm nhìn để đa số sử gia xem vụ lật đổ và cách ly HCM cũng như sự thãm sát Cụ Diệm tháng 11.1963 là sự kiện cột mốc (Decent Interval) giúp mở đường cho sự leo thang và "Mỹ hóa" chấm dứt cuộc chiến nữa nạt nữa mở giữa quân đội Mỹ-Việt. Sự đột biến từ giai đoạn 1964 nhầm vào định kiến-2 (axiom-2: The US had no legitimate reason to be involved in Vietnamese affairs, nên bằng mọi giá phải tạo dựng sự kiện Vịnh Bắc Việt để có cớ “trả-đủa”, không tuyên chiến để về sau rút lui danh dự nghe thuận lá nhĩ hơn) Dù quan trọng về lịch sử như thế nào, nhưng Mỹ không muốn bị gò bó bằng phương thức ngoại giao trên giấy trắng mực đen, nên nhân vật Ngô Đình Diệm vẫn được ít người hiểu đúng. Cho tới gần đây, hầu hết sách học thuật về ông Diệm chủ yếu dựa vào nghiên cứu các văn bản chính phủ Mỹ và các nguồn khác của Mỹ. Vài năm qua, một số học giả bắt đầu dùng nguồn tư liệu Việt Nam (gồm cả hồ sơ VNCH được lưu ở Việt Nam) Họ đã đem lại một số góc nhìn mới có giá trị về quyết định và chính sách của Diệm giai đoạn 1954-1963. Nếu được độc lập quyết định chính sách thì Cộng Sản như trong ao cá bị dẫy chết khi trong ao không còn nước qua Quốc sách “Ấp Chiến Lược” kềm theo “Chiêu Hồi”
Nhưng cuộc đời và sự nghiệp trước 1954 của ông Diệm vẫn ít được khảo sát; các học giả vẫn còn tìm cách xác định những kinh nghiệm và tư tưởng đã định hình suy nghĩ của ông. Nói cách khác, chúng ta đã biết nhiều về những gì Ông Diệm làm, nhưng vẫn thật khó để hiểu ông ta là ai; Đa số sử gia xem vụ lật đổ và ám sát Diệm ngày 2 tháng 11.1963 là sự kiện cột mốc giúp mở đường cho sự leo thang và "Mỹ hóa" cuộc xung đột giai đoạn 1964-65 (1964 Tonkin Incident, 1965 Mỹ đổ bộ Đà-Nẳng) Vì theo phản tình báo CIA và KGB đã hoàn thành sau đại hội đảng thứ 15 vào tháng Tư 1959, trong năm ấy, phía Hà Nội đã theo lệnh KGB cách ly HCM, đưa Lê Duẩn về làm Quyền Tỗng Bí Thư và Lê Đức Thọ vào nam thay thế Duẩn, nhân vật HCM là một huyền thoại cũa một siêu thế lực Mỹ tạo dựng lên thành bức tường thép cho nhóm vô danh tiễu tốt Ðức Thọ, Chí Thọ, và Lê Duẫn, tam đầu chế Mafia nầy sẽ là một công cụ chiến lược lâu dài do trục Ma Quỹ Mỹ, Xô, TQ dựng lên, nhưng nhân vật chính thũ phạm là do Mỹ chủ đạo cũng là soạn giả vở bi thãm kịch nầy. Phiá Hà Nột ép buộc phải thành lập 3 Đoàn trong năm 1959, Đoàn 559, 759, và 959 chuẩn bị năm tới 1960 thành lập MTGPMN. Thế là phía Mỹ cho ra đời sách lược Commando Vaught và huy chương “Vietnam War Chiến Dịch Bội Tinh” để cho quân tác chiến Mỹ sẽ qua tập trận, trừ Xa lộ Harriman (đường mòn Hồ) là không ai được quyền đụng đến
Dù quan trọng về lịch sử như thế, nhân vật Diệm này vẫn được ít người hiểu đúng. Cho tới gần đây, hầu hết sách học thuật về ông Diệm chủ yếu dựa vào nghiên cứu các văn bản chính phủ Mỹ và các nguồn khác của Mỹ. Vài năm qua, một số học giả bắt đầu dùng nguồn tư liệu Việt Nam (gồm cả hồ sơ VNCH được lưu ở Việt Nam) Họ đã đem lại một số góc nhìn mới có giá trị về quyết định và chính sách của Diệm giai đoạn 1954-1963. Nhưng cuộc đời và sự nghiệp trước 1954 của ông Diệm vẫn ít được khảo sát; các học giả vẫn còn tìm cách xác định những kinh nghiệm và tư tưởng đã định hình suy nghĩ của ông. Nói cách khác, chúng ta đã biết nhiều về những gì Diệm làm, nhưng vẫn khó mà hiểu ông ta là ai; Thoạt nhìn qua, mỗi cách nhìn kể trên đều có vẻ khả tín; Nhưng khi xem xét kỹ, rõ là tất cả chúng chỉ bị bóp méo cho một mục tiêu nào đó hơn là tiết lộ bản chất nhân vật kể cả phía Ông HCM; Sự thật hai Cụ chĩ là con cờ cũa Mỹ hay là một trái Cam khi vắt hết nước rồi thì liệng vào thùng rác không thương tiếc
“Trận chiến Ấp Bắc, Khúc quanh lịch sữ khốn nạn nhứt”, bởi vì băng mọi giá phải Mỹ-hoá cuộc chiến. Trận Ấp Bắc khúc quanh lịch sữ xác định thực chất khốn-nạn cho cuộc chiến Việt Nam
Xung khắc không thể giãi quyết giữa 3 xu hướng mà chỉ có lấy máu để giãi quyết:
-Ngô Ðình Diệm không cho quân tác chiến Mỹ tham chiến tại Miền Nam với bất cứ hình thức nào
-John F Kennedy: Với cương vị người Mỹ là Cố Vấn phải có rộng quyền, VNCH mới được nhận viện trợ Mỹ.
-William Averell Harriman: Hoàn toàn Mỹ-hoá chiến tranh, chấm dứt tình trạng nữa nạc nữa mỡ
như trận Ấp Bắc, xem là khúc quanh lịch sữ về cuộc chiến thãm khốc tại Việt Nam

Lời nói mở đầu: Tác giả là chứng nhân có tham dự trận đánh, nên đứng trên lập trường phi chính-trị, không giới tuyến cũng như ý thức hệ, và khách quan góp phần ghi chép trung thực để bảo-vệ sự trung thực cho lịch-sử, chỉ chú trọng đến về mặt chiến thuật quân-sự mà thôi, (nhưng đừng chụp mũ tác giả là VC, vi Mỹ đã giết TT Diệm và đem nữa triệu quân Mỹ vào mà không có ai dám mời) dựa trên nền tảng niềm tự hào chống “thực-dân-Mới” của dân tộc. Ðây là một chiến trận được ghi vào Quân-sử cận đại của một dân tộc quật khởi chống lại quân xâm lược mà Ngủ Giác Đài (Pentagon) đã trân trọng soạn thảo ghi chép vào “Học-thuyết Quân-sự” về chiến tranh “du kích”. Sau cuộc chiến thảm hại tại Ấp Bắc, Trung-tá John Paul Vann bị Tướng Tham Mưu Trưởng Liên Quân Maxwell Taylor triệu hồi về Pentagon họp cùng tất cả vị Tư-lệnh: April/1963, Vann vẽ lại phóng đồ hành quân với màu sắc rõ rệt trên những chạm tuyến với dãy hàng Dừa, hàng Tre, Cau để khống chế và tiêu diệt, chỉ có một Đại-đội của Tiểu-đoàn 261 Chủ lực VC. Và thuyết trình diển tiến trong phòng họp tối mật Quân-sự tại Ngủ Giác Đài (Trong cuốn “The New Legion” 2010, Tôi chỉ nêu lên hai cuộc chiến mà tôi có tham dự là Trận chiến Ấp-Bắc và Lam-Sơn 719 – Hai trận nầy, SCP không chính thức công bố, vì Ðịnh-kiến-2 (axiom-2) phải đợi năm tới, 1964 ngụy tạo ra sự kiện “Vịnh Bắc-Việt” (Gulf Tonkin Incident) có nghĩa CSBV khiêu khích để có lý do trả-đủa. Còn 60.000 Lính Mỹ tiếp tục rút về trong thời gian xảy ra cuộc Hành quân Lam Sơn 719, nhưng cũng phải đợi 27/1/73 Hịệp định hòa bình Paris mới chính thức công bố rút quân trong danh dự)
Dù gì đi nữa, về mặt chỉ huy, Vann là người bại trận nên phải bị giải-ngủ trong khi Ông rất yêu đời binh nghiệp, khi ông mới vừa được 18 tuổi; Cuộc chiến tuy nhỏ nhưng đã làm rung- chuyển Ngủ-Giác-Đài, và Ngủ Giác Đài buộc phải điều nghiên học hỏi ghi chép trong Học viện Quân-sự, thuộc khoa nghiên cứu chiến thuật; Đây là khúc quanh Lịch sử, khi người Mỹ đã chuẩn bị nhúng sâu vào chính tình VN, giữa sự mâu thuẩn đẩm máu: “chính sách và hành pháp chỏi ngược (political conflict) trong nội bộ Hoa-Kỳ”, buộc chính quyền Diệm phải cương quyết bảo vệ chủ quyền dù phải bị cúp viện trợ!
Cuộc họp “định-mệnh” hồi đời TT Eisenhower, ngày 21/September/1960, Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Hoa-Kỳ họp (National Security Council) Vì thế Chiến-lược toàn cầu đã phải thay đổi qua Á-châu 1950, vào Màn-2, giai đoạn 2 của “Eurasian Great Game” – Miền Nam hết còn là tiền đồn chống Cộng Sản của Thế Giới Tự Do, và biến Việt Nam thành nơi thí nghiệm đối đầu với Liên Xô bằng cuộc “Chiến tranh lạnh biến thể” qua sự dàn dựng của Kiến-trúc sư William- Averell-Harriman. Là một nhà ngoại giao huyền thoại kiệt xuất, vô địch có một không hai (Freewheeling Diplomat) nhưng lại cấu kết chặc chẻ với kẻ thù là Liên Xô và Trung Quốc– Ðây là trục Ma Quỷ mang tới thãm-họa cho người dân Việt vô tội trong khi thế giới đương-thời hầu hết đã giành được độc lập trên tay thực dân: Anh, Pháp, Hòa Lan, Bồ đào nha…nhưng Việt Nam phải bị rước lấy tai-họa vì quyền lợi của Tập-đoàn Tư bản WIB cấu kết với loài Quỷ Ðỏ gây chiến thủ lợi.
Vì quyền lợi của họ (American First) cho nên cậy vào thế Siêu-cường của Thế Giới Tự Do, nhúng tay thao túng vào chính trường Miền Nam, không chịu để yên cho Miền Nam được đấu tranh tự vệ để bảo đảm sự an bình cho quê hương của mình. Họ dùng Việt Nam như một thế đất để dụng võ, thí nghiệm nhiều loại vũ khí, và trắc nghiệm việc thao túng nội tình, rút kinh nghiệm để áp dụng sau nầy trên các nước chịu ảnh hưởng của Mỹ. Thật là một điều bất hạnh, thãm họa cho các nước nhược tiểu nào bị cặp mắt xanh để ý tới!.Khốn nạn nhứt là biến miền Bắc trở lại thời kỳ đồ-đá nguyên thủy để tái thiết sau như theo học thuyết Malthus.
Chúng ta chỉ ao ước được tự vệ để sinh tồn trên nền tảng chủ quyền Quốc-gia do người dân tự quyết mà không yên với người bạn lớn; thay vì giúp như một Hiệp sĩ (Noble-cause, chúng ta rất quý trọng người dân Mỹ tốt bụng nhưng phải oán hận chính sách của bọn tài phiệt) họ lại phá hoại nội tình để dễ bề thao túng, hầu lấy đất nước nầy làm một Tử thi để thí nghiệm cho cuộc thực tập giải phẩu. Chúng ta phải can đãm, thành thật với chúng ta khi người Mỹ đã đem vào Nam Việt Nam với số Lính trên nữa triệu mà không ai mời, là xâm lược chớ gì? Phải dẹp tự ái dân tộc của chúng ta (VNCH) mà nhìn nhận rằng: Chính phủ “bù-nhìn” và loại lính Lê-Dương của thực dân mới, từ đôi giày, quân phục, chiến-cụ, lương bỗng cho đến những khóa đào luyện chuyên môn cũng từ tiền Mỹ mà ra: Tôi không ám chỉ thời Ðệ-1 Cộng Hòa của TT Diệm!
Từ năm 1954 đến năm 1963, dưới chính quyền Ngô Đình Diệm người dân sống rất an-bình, TT Diệm cũng yêu cầu với chính quyền Hoa Kỳ (Kennedy) ký một hiệp ước phòng thủ như tại Nam Hàn của Park-Chung-Hee, nhưng liền bị Hoa Kỳ thẳng thừng bác bỏ; Từ đó mối giao hảo giữa Miền Nam VN và Hoa Kỳ trở nên tồi tệ, và bộc phát rất rõ rệt sau trận Ấp Bắc; Người Mỹ muốn dùng Quân Lực VNCH như một con múa rối dưới ngón tay điều khiển của Trung-tá John Paul Vann. TT Diệm không những không cho Quân-đội tác chiến của Mỹ qua VN dù bất cứ hình thức nào mà còn không muốn số Cố vấn Mỹ bành trướng tới tận Xã-Ấp, thì đừng nói gì đến cuộc chiến ‘Mỹ Hóa’ nữa nạc, nữa mở như thế nầy xãy ra trên mảnh đất Miền Nam VN.
Tức giận, TT Diệm đã không còn do dự khi tuyên bố với báo chí Thế-giới rằng: “Tôi nghĩ rằng người Mỹ không có khả năng để cố vấn chúng tôi về chiến tranh du kích” (I don’t thinh The Americans are able to advise us on subversive warfare).
Ông cố vấn Ngô Đình Nhu lại chua thêm: “Tôi e rằng người Mỹ không biết nhiều bằng chúng tôi” (I’m afraid The Americans don’t know as much as we do).
Nhân dịp nầy, báo chí Quốc-tế tha hồ bu lại phỏng vấn các viên chức của Tòa Bạch ốc về thái độ của TT Kennedy; bị tự ái dồn dập là một Siêu cường , Kennedy bèn khẳng định và bảo đảm với báo chí rằng: “ Chúng tôi sẽ rút bớt số Cố-vấn, bất cứ bao nhiêu, lúc nào mà chính phủ Miền Nam yêu cầu” (We would withdraw the troops, any number of troops, anytime the government of South Việt Nam would suggest it). Sự thật họ [Siêu chánh phủ] có muốn như vậy mà để yên cho TT Ngô Đình Diệm hay không (Điều nầy tôi muốn ám chỉ ‘chính sách’ do Siêu Chính Phủ nắm chớ không phải TT Kennedy) Thêm một cương quyết trong lỗi lầm vô cùng nguy hiểm nhất cho TT Diệm là đã trục xuất nhà báo CIA, Francois Sully của tuần báo Newsweek, lý do là đã nói xấu chế độ, gây ảnh hưởng không hay đền tinh thần chống Cộng của Quân Dân Miền Nam. Đây là một điều vô cùng tối kỵ mà chính quyền Diệm khó lường được hậu quả “Một bầy Ong nguy hiểm” Đây cũng là cơ hội tốt cho SCP bỏ tiến ra mua chuộc Báo chí để rồi hậu quả TT Diệm lại phải đối đầu với một kẽ thù đáng sợ là cơ quan truyền thông của Mỹ châm chít. Miền Nam có hai kẽ thù là Cộng Sản BV và kẽ thù nguy hiểm nhứt là Báo chí Mỹ mà tôi cho rằng vướt hẳn cả huyền thoại CIA
Trong trận chiến thật nhỏ nầy nhưng tầm mức quan trọng của nó thật khó có ai hiểu nổi; Vì sau khi nghiên cứu tĩ mĩ, Tôi cho nó là khúc quanh bi thãm nhứt của lịch sử Việt Nam là sự cương quyết cho ra đời của chính sách CIP (Chống Nổi Dậy) Chính sách CIP nầy đang đụng độ rất ác liệt giữa TT Diệm và TT Kennedy và Kennedy với W.A. Harriman, Thủ lảnh Skull and Bones, Lảnh tụ của tập đoàn Tư bản thống trị nước Mỹ. Nội dung của cuốn sách nầy sẽ giải bày ai là người nắm chính sách của Hoa Kỳ và kể cả vận mệnh thế giới.
(còn tiếp)

---
This article comes from Cánh Thép
http://www.canhthep.com