Subject: Re: De Dong Gop Them Phan Su Lieu Can Dai Print to printer
Poster: vtruong2602  
Source: http://www.canhthep.com  


(tiep theo Tran Ap-Bac: Sau nhiều lần suy nghĩ, trăn trở vẫn phải cầm viết hầu phơi bày một sự thật để phần nào giúp các sử gia sau này có những sự kiện quan trọng đưa vào dòng định mệnh của Lịch Sử Việt Nam”. Đây là vấn đề lịch sử, mà lịch sử phải là khách quan, trung thực! Toi phai bo tuc them mot lan nua day la tran danh that nho voi ngoi viet trung thuc, khong ma ly, da kich, to cong ma chi don gian la trinh bay su that cua mot tran danh gop phan tam huyet voi cacx su gia trong tuong lai.
Bỗng nhiên tôi có suy nghĩ rằng - Không biết mặt trận "hỏa mù "này có qủy đen của việt cọng bỏ ra nuôi dưỡng hay không, vì xét ra thì cũng có lợi khỏi đưa cán bộ ra mặt mà chỉ dùng tiền cho chúng nó đánh nhau, ôm nhau mà chết....sau đó việt cọng từ từ đi thu dọn chiến trường mà thôi. Mấy lời thô thiển này nếu có sai xin các ngài tha cho tôi vì cái tội nói thật. Ðối với cà hai dân tộcViệt Mỹ, sự kiện đó đã trở thành thảm họa và cho đến nay lịch sử của cuộc chiến tranh đó vẫn còn những bí mật cần phải được soi sáng,. Tại diễn đàn này, hôm nay, chúng ta cùng nhau ôn lại trang sử cũ. Nhưng thời gian gần đây đột nhiên các cơ quan truyền thông báo chí hướng sự chú ý tới những Tin tức về những người trở về từ cõi chết sau hàng chục năm dài bị tù tội, đày đọa trong những nhà tù khủng khiếp của Cộng Sản Việt Nam.. Sự kiện này không chỉ giới hạn trong phạm vi Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ mà còn gây chấn động dư luận toàn thế giới. Chiến tranh Việt Nam đã lui vào quá khứ, tất cả mọi người đều muốn quên đi thất bại đau đớn đó để suy tìm một phương thức hành động mới cho tương lai. Nhưng chúng ta sẽ làm được gì khi lịch sử vẫn còn những vấn đề phải che đậy, dối trá.
Chiến tranh Việt Nam không thể và không bao giờ là một cuộc nội chiến như CIVIL WAR của Hoa Kỳ trước đây. Thực chất đó là một cuộc chiến tranh Ý Thức Hệ giữa hai hệ thống ý thức: TỰ DO và CỘNG SẢN mà bất hạnh thay Tổ Quốc của chúng ta lại trở thành một bãi chiến trường , thành nơi đọ sức. Vì vậy, chiến đấu cho tổ quốc của chúng ta không chỉ giới hạn trong biên giới của quốc gia mà chính là giải trừ tai họa cho toàn thế giới.
Từ giao điểm của hai luồng tư tưởng:
1/ Tinh thần yêu Tổ Quốc của Những Người Việt Nam Tự Do
2/ Kế hoạch thực hiện Chiến Lược Toàn Cầu Bao Vây , Tiêu Diệt Cộng Sản của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ và Thế Giới Tự Do
Những trang chiến sử vẻ vang luôn luôn được tô điểm bằng những chiến công của những anh hùng trong chiến trận. Bắn hạ đối phương là chiến công của người cầm súng.
Nhưng có lẽ nhân loại chưa bao giờ được biết đến một chiến công quái gở, đáng ghê tởm là giết đi, đúng hơn là mượn tay kẻ địch để tiêu diệt cả một đội quân đặc biệt dũng cảm do chính mình thành lập. Nhung khong the la thu lich su bi nhao nan, ap dat boi bat ky mot the luc nao. Tat ca moi hanh dong boi phan, doi tra cho quyen loi hep hoi deu la nhung vet nho trong lich su. De got rua vet nho do khong the chi la su sam hoi muon mang cua cuu Bo truong quoc phong Mac Namara bang cach viet hoi ky thu nhan sai lam cua minh ma cai can thiet la phai thua nhan su that de viet lai lich su
Thảm kịch của dân tộc Việt Nam cũng bắt nguồn từ sự sai lầm và bội ước trong quá khứ.
“Tôi cũng hiểu được sự gắn bó của ngươi Mỹ gốc Việt với Việt Nam và tôi sẽ tiếp tục làm trong khả năng của tôi để cho dân chủ và tự do sớm được phục hồi trên xứ sở đó... “.Thế kỷ 20 cho ta nhiều thành công vượt bực đồng thời cũng có nhiều tai họa xảy ra mà có lẽ không thế kỷ nào bằng. Chúng ta đã chứng kiến sự chiến thắng cuộc chiến tranh lạnh, đã chứng kiến sự sụp đổ của chủ nghĩa CS, cùng lúc chúng ta chứng kiến thảm kịch khủng khiếp của 2 cuộc thế chiến, đã tàn sát những người dân vô tội ở mức độ lớn chưa từng có. Hoa Kỳ trở nên một siêu cường không đối thủ về kinh tế lẫn quân sự. Ðây là cơ hội để chúng ta trải rộng sự tự do, dân chủ, phú cường ra cho các quốc gia khác trên thế giới. Chúng ta sẽ là, đã là và phải là ngọn hải đăng của hy vọng và tự do cho mọi dân tộc trên thế giới. Chúng ta đã chiến thắng cuộc chiến tranh lạnh không phải vì chúng ta chống cộng nhưng vì chúng ta đấu tranh cho tự do, chúng ta không nên quên điều này. Chúng ta phải luôn luôn đấu tranh cho tự do của mọi người trên thế giới và đôi khi chúng ta phải sẵn sàng để trả giá cho điều này.”
Thế hệ những người đã từng chiến đấu cho Tự Do ở Việt Nam mang nặng trong lòng một sự phẫn nộ về kết thúc kỳ lạ, nhục nhã của cuộc chiến)
(Sau nhiều lần suy nghĩ, trăn trở vẫn phải cầm viết hầu phơi bày một sự thật để phần nào giúp các sử gia sau này có những sự kiện quan trọng đưa vào dòng định mệnh của Lịch Sử Việt Nam”. Đây là vấn đề lịch sử, mà lịch sử phải là khách quan, trung thực! Tôi phải bổ túc thêm một lần nữa đây là trận đánh thật nhỏ với ngòi viết trung thực, không mạ lỵ, đã kích, tố- cộng mà chĩ đơn giãn là trình bày sự thật của một trận đánh góp phần tâm huyết với các sữ gia trong tương lai)
Bỗng nhiên tôi có suy nghĩ rằng - Không biết mặt trận "hỏa mù "này có quỹ đen của phản tình báo CIA bỏ ra nuôi dưỡng hay không, vì xét ra thì cũng có lợi khỏi đưa cố-vấn chuyên môn ra mặt mà chỉ dùng tiền cho Hà Nội/Saìgòn đánh nhau, ôm nhau mà chết....sau đó hai bên từ từ đi thu dọn chiến trường khi thắng trận mà thôi. Mấy lời thô thiển này nếu có sai xin các đọc-giả tha cho tôi vì cái tội nói thật! Ðối với cà hai dân tộcViệt Mỹ, sự kiện đó đã trở thành thảm họa và cho đến nay lịch sử của cuộc chiến tranh đó vẫn còn những bí mật cần phải được soi sáng … Tại diễn đàn này, hôm nay, chúng ta cùng nhau ôn lại trang sử cũ. Nhưng thời gian gần đây đột nhiên các cơ quan truyền thông báo chí hướng sự chú ý tới những Tin tức về những người trở về từ cõi chết sau hàng chục năm dài bị tù tội, đày đọa trong những nhà tù khủng khiếp của Cộng Sản Việt Nam… Sự kiện này không chỉ giới hạn trong phạm vi Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ mà còn gây chấn động dư luận toàn thế giới. Chiến tranh Việt Nam đã lui vào quá khứ từ lâu, tất cả mọi người đều muốn quên đi thất bại đau đớn đó để suy tìm một phương thức hành động mới cho tương lai. Nhưng chúng ta sẽ làm được gì khi lịch sử vẫn còn những vấn đề phải che đậy, dối trá?
Chiến tranh Việt Nam không thể và không bao giờ là một cuộc nội chiến như CIVIL WAR của Hoa Kỳ trước đây, thực chất đó là một cuộc chiến tranh Ý Thức Hệ giữa hai hệ thống ý thức: TỰ DO và CỘNG SẢN? Mà bất hạnh thay Tổ Quốc của chúng ta lại trở thành một bãi chiến trường, thành nơi đọ sức. Vì vậy, chiến đấu cho tổ quốc của chúng ta không chỉ giới hạn trong biên giới của quốc gia mà chính là giải trừ tai họa cho toàn thế giới tự do theo chiêu bài của Siêu Chính Phũ Mỹ? (Permanent Government)
Từ giao điểm của hai luồng tư tưởng:
-1/ Tinh thần yêu Tổ Quốc của Những Người Việt Nam Tự Do
-2/ Kế hoạch thực hiện Chiến Lược Toàn Cầu Bao Vây, Tiêu Diệt Cộng Sản của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ và Thế Giới Tự Do
Rồi những trang chiến sử vẻ vang luôn luôn được tô điểm bằng những chiến công của những anh hùng trong chiến trận. Bắn hạ đối phương là chiến công của người cầm súng. Nhưng có lẽ nhân loại chưa bao giờ được biết đến một chiến công quái gở, đáng ghê tởm là giết đi, đúng hơn là mượn tay kẻ địch để tiêu diệt cả một đội quân đặc biệt dũng cảm do chính mình thành lập. Nhưng không thể là thứ lịch sữ bị nhào nặn, áp đặt bởi bất kỳ một thế lực nào. Tất cả mọi hành động bội-phản, dối trá cho quyền lợi hẹp hòi đều là những vết nhơ trong lịch sữ, để gọt rữa vết nhơ đó không thể chỉ là sự sám-hối muộn màng cũa cựu Bộ trưởng quốc phòng Mac Namara bằng cách viết hồi ký thú nhận sai lầm của minh mà cái cần thiết là phải thừa nhận sự thật đễ viết lại lịch sữ
Thảm kịch của dân tộc Việt Nam cũng bắt nguồn từ sự sai lầm và bội ước trong quá khứ) “Chúng ta (người Mỹ) cũng hiểu được sự gắn bó của ngươi Mỹ gốc Việt với Việt Nam và sẽ tiếp tục làm trong khả năng của chúng ta để cho dân chủ và tự do sớm được phục hồi trên xứ sở cũ... “Thế kỷ 20 cho ta nhiều thành công vượt bực đồng thời cũng có nhiều tai-họa xảy ra mà có lẽ không thế kỷ nào đã có bằng; Chúng ta đã chứng kiến sự chiến thắng cuộc chiến tranh lạnh, đã chứng kiến sự sụp đổ của chủ nghĩa CS, cùng lúc chúng ta chứng kiến thảm kịch khủng khiếp của 2 cuộc thế chiến, đã tàn sát những người dân vô tội ở mức độ lớn chưa từng có. Hoa Kỳ cũa chúng ta đã trở nên một siêu cường không đối thủ về kinh tế lẫn quân sự; Ðây là cơ hội để chúng ta trải rộng sự tự do, dân chủ, phú cường ra cho các quốc gia khác trên thế giới. Chúng ta sẽ là, đã là và phải là ngọn hải đăng của hy vọng và tự do cho mọi dân tộc trên thế giới; Chúng ta đã chiến thắng cuộc chiến tranh lạnh không phải vì chúng ta chống Cộng nhưng vì chúng ta đấu tranh cho tự do dan quyen, chúng ta không nên quên điều này. Chúng ta phải luôn luôn đấu tranh cho tự do của mọi người trên thế giới và đôi khi chúng ta phải sẵn sàng để trả giá cho điều này.”
Nhưng chúng ta phải suy nghĩ lại thế hệ những người đã từng chiến đấu cho Tự Do ở Việt Nam mang nặng trong lòng một sự phẫn nộ về kết thúc kỳ lạ, nhục nhã của cuộc chiến)
Trung Sĩ Bowers, nhún mình đứng dậy chạy phóng tới chiếc UH.1-A vừa mới bị bắn rớt, nước dưới ruộng cạn lấp xấp như kéo chân hắn lại, không cho hắn đến để tiếp cứu đồng đội. Hắn mừng thầm trong bụng, chắc Chúa đánh động hay sao mà hắn được đi chung với một Tiểu đội gan dạ và nhạy bén trong chiến đấu như vậy. Chiếc UH.1-A, nằm nghiêng một đống bên phải như một con quái vật nỗi lên trên hồ nước. Trên cánh đồng ngập đầy nước giống như một cái đập được chấn ngang bằng bờ đê khá lớn, nơi đó tiếng động cơ của Phản-lực gầm thét tức tối vì bị rớt gãy văng ra khỏi buồng máy; Với cái trớn vẫn còn quay của cánh quạt chính, đang bị cong vòng, chém xuống mặt ruộng rời rạc, dẫy dụa oằn-oại như một con quái vật sắp chết; Bowers đang lo sợ sẽ bị phát hỏa và nổ tung, vì số xăng vẫn còn nhiều ở giữa bụng Trực-thăng. Viên Phi-công phụ, ngồi bên ghế trái, chưa hoàn hồn, hắn lui cui mò mẩm để tìm lối thoát ra ngoài, và đang lom khom chạy đến mô đất khá to gần đó để tránh đạn
Bowers la to gọi người Phi-công phụ, nhưng nó cũng chẳng ơi hởi trả lời mà cứ ngồi lì nơi đó như kẻ mất hồn; Hắn thấy không trông mong gì về viên Phi-công phụ nầy sẽ cùng chung phụ lực để lôi đoàn viên ra, vì còn kẹt ở trong buồng lái. Con quái vật hoàn toàn nằm bẹp lún sâu xuống ruộng, nằm nghiêng hẳn về phía trái. Cũng may cánh cửa bên phải đã gãy một phần rơi cách đó không xa mấy. Bowers cố gắng đẩy phần còn lại của cánh cửa, và mở dây nịt an-toàn, lôi mạnh viên Phi công ra, Trưởng Phi công đang ở trong trạng thái thẩn thờ, ngớ ngẩn, gần như mất hồn không còn biết gì cả; Ông bị thương ở chân vì lúc rơi ngã về bên phải, nhưng cũng còn lại được chút ít trí khôn để quàng qua vai Bowers, cà nhắc đi vào mô đất cùng với viên Phi công phụ mới vừa thoát hiểm.
Bowers hấp tấp trở lại để cứu viên Cơ-phi, viên Trung-sĩ già, da đen có cái tên trên túi áo là William Deal; Tiếng máy phản lực UH-1 vẫn còn nỗ gầm thét như muốn đe dọa sẽ nỗ tung ra từng mãnh. Trước khi UH.1 rơi, Deal ngồi nai nịt cẩn thận, bắn trả lại với khẩu súng trung-liên trong tay, Bowers nghĩ rằng: chắc khi rơi xuống đất quá mạnh nên hắn bị bất tỉnh và đang ngồi ở vị thế ngồi chổng ngược, theo vị thế khung-phòng Trực-thăng bị vặn uốn cong queo.(từ UH.1-D trở về sau hảng Bell, cải tiến cho thêm chỗ ngồi 2 bên phía sau có thêm 4 chỗ ngồi nữa) Bowers nghĩ làm cách nào lôi nó ra trước khi Trực-thăng phát hỏa. Chỉ còn một cách duy nhất là, đi từ trước ra sau; và lôi nó ra ngược lại về phía trước; Bowers đạp mạnh mớ kiếng nhựa vụn bể dỡ dang ở đằng trước Trực-thăng, xong ông leo vào trong. Deal vẫn ngồi chổng ngược, nên Bowers cho rằng Deal bị bất tỉnh, vì lúc rơi chạm xuống đất quá mạnh. Chiếc nón bay bằng nhựa cứng và sợi dây nghe đang xoắn tréo vào cổ của Deal trong thế ngồi bị chổng ngược. Bowers gở sợi dây nịt an toàn, và sợi dây dưới cằm của Deal ra và lột cái nón bay ra khỏi đầu của hắn, để không còn vướng mắc khi phải kéo lê hắn ra khỏi Trực-thăng. Trong khi Bowers lột chiếc nón bay của Deal ra khỏi đầu hắn, thì lúc đó Bowers mới phát hiện ra là vì “Ông đang cố gắng hết mình để cứu một người bạn đã chết, mà không sợ Trực-thăng phát hỏa!” Deal đã bị một viên đạn khắc nghiệt ghim ngay vào đầu, và chết ngay tức khắc, lổm chổm gần quanh đó có vô số vết đạn ghim thủng.
Tiếng động cơ của phản-lực sau một thời gian gầm thét, giờ thì cũng đã tắt lịm vì đã hết nhiên liệu, nhưng may mắn không bị phát nổ, khi Bowers vào cứu Phi hành đoàn. Dù sao đi nữa, Bowers cũng phải rán gồng mình kéo lê cái xác của Deal ra khỏi Trực-thăng. Bowers là người nhà quê, khỏe mạnh của Tiểu bang Minnesota, thói đời thường khinh rẽ chê bai người nhà quê nầy nọ, nhưng thử nghĩ có được mấy nhà trí thức, mà làm được những việc như Bowers đã làm? Bowers là người Nông dân nên gân guốc nỗi lên cuồn cuộn; Thuộc thế hệ thứ 3 của dòng dỏi có 2 dòng máu Đức và Do Thái, từ lowa di chuyển qua Minnesota, dòng họ Bowers xuất thân từ công nhân mỏ than ở North Dakota. Bowers cao, khoẻ, vạm vỡ hơn Vann rất nhiều; Còn Vann, chỉ cân nặng có 150 cân Anh, dạng người Mỹ như vậy là quá mảnh khảnh, nhưng cái đầu thì nặng hàng tấn.
Deal, vì quá nặng, nên Bowers ì-à, ì ạch mãi mới kéo được Deal ra khỏi Trực-thăng, sức cũng đã cạn dần, nhưng Ông vẫn tiếp tục, một tay sốc nách, còn tay kia nắm chặt chiếc áo bay màu xám Phi hành của Deal, kéo lê người chiến hữu vắng số qua khỏi phần ruộng nuớc…đến một mô đất cao, để nhập chung với 2 Phi-công đang ngồi bệt trên đó trông như kẻ mất hồn, thình lình có tiếng nổ ì đùng sau khi nghe tiếng rú, dường như bazooka của VC đang nhắm bắn về hướng mô đất mà Bowers và Phi hành đang cố bám để ẩn núp.Bowers tự nhũ “sao mình đần độn đến thế?. Deal đã chết rồi mà? Mình không thể cứu hắn sống lại được! Và hắn vội thả nhẹ Deal nằm xuống dưới ruộng khô mà lòng vẫn còn bị cắn rứt vì đã không tôn trọng người vắng số.Nhưng có ai nỡ trách Bowers trong hoàn cảnh phải tự bảo vệ lấy mạng sống của mình chứ, dù sao thì Deal cũng đã chết rối. Bowers đang cùng ẩn núp dưới mô đất với 2 Phi-công
Tại Hoa-Kỳ, xuất TV đầu tiên trình chiếu cuộc chiến nóng bỏng tại Việt-Nam, và đứa con trai lên 7 tuổi của Deal, nhà ở Mays-Landing, New-Jersey, nó nhìn thấy được hình ảnh của Cha nó đang tham dự hành quân và bị tử thương. Gia đình Deal, cùng mọi người đang chăm chú theo- dõi truyền hình, khi thấy rõ chiếc Trực-thăng UH.1-A bị bắn rớt, thì thằng nhỏ 7 tuổi thét lên! “Coi kìa, Cha tôi” và nó đã òa lên khóc nghe rất thảm thiết, 6 tiếng đồng hồ sau, gia đình Deal đã nhận được một tin sét đánh, từ Ngũ-Giác-Đài báo về xác nhận Deal đã chết.
Bowers trườn đến chiếc Trực-thăng H.21 thứ 2 bị rơi cách đó không xa, hắn thấy rõ người xạ thủ của Phi hành đoàn đang nằm núp dưới nước sau bánh xe của Trực-thăng H-21, bỗng dưng tiếng rít gió của tạc đạn hỏa pháo Bazooka nỗ đoành cách đó khoảng trăm thước, nhưng chỉ làm nước văng lên tung tóe, hắn hụp đầu xuống bùn trong giây lát rồi lại tiếp tục trườn đến Trực thăng. Người chỉ huy của VC điều động một Tiểu đội chạy dọc xuống hàng cây, song song hướng Bắc của các Trực-thăng bị nằm ụ, và bắn từng phát một những trái phóng lựu đến Trực-thăng, toan phá hũy để làm di tích chiến thắng, nhưng rất tiếc là tầm đạn đạo không đến được, nên chỉ phát nổ lưng chừng hoặc làm bùn nước văng lên tung tóe khi chạm nổ.
Bây giờ cảnh vật đồng quê trở lại thanh vắng lạ thường, xem ra ngay đến một trái đạn rơi gần nơi đó cũng không thấy; sự thật chẳng qua đây là lần đầu tiên họ xữ dụng súng cối vì trái đạn nầy rất quý hiếm, làm gì họ có cơ hội để luyện tập! Khi Bowers vừa bò trườn tới chiếc H21 thứ 2 thì tiếng súng hoàn toàn yên lặng đến dễ sợ, Bowers suy diễn một hồi lâu, có lẽ VC đã tìm cách rút lui vì chúng không còn hoả lực mạnh và rút lui để bảo toàn lực lượng, chúng cũng rất khôn ngoan không dại gì chịu bị một trận địa pháo hay phi cơ oanh kích
Người Binh nhất, xạ thủ trẻ đang run rẩy cố dìm thân mình xuống sâu hơn dưới nước bùn một tí nữa để tránh đạn, lấp ló đôi mắt cạnh bánh xe Trực Thăng nhìn về phía có tiếng xào xạc đang trườn tới của Bowers; trông ngoại cảnh như một con quái vật khổng lồ đang dẫm một chân nghiền nát con mồi.
Bowers la to lên như muốn trấn an người chiến hữu cùng một Tổ-quốc đang thi hành chính sách quân dịch: “Họ đâu cả rối!”
Người lính trẻ thều thào trả lời tiếng được tiếng không: “Phi-công đã bỏ chúng tôi chạy theo Bộ Binh VN rồi!” Vừa nói nó vừa chỉ tay về hướng bờ đê bên trái, nhưng tôi không thể nào bỏ bạn tôi một mình ở nơi đây! “Chỉ là một chiến sỉ quân-dịch G.I mà còn nêu cao tình đồng đội như vậy, không bỏ anh em, không bỏ bạn bè trong lúc nguy-nan nầy, thật cảm động và đáng khen!
Bowers ngắt lời hỏi ngay “Hắn đâu rổi!” hắn đang bị thương, tôi không thể trèo lên đem hắn xuống, vì đã nhiều lần tôi toan nhảy lên thì VC bắn vào xối xã nên tôi phải nằm xuống nước núp lại, vừa nói hắn vừa chỉ ngón tay về phía rừng Tre trước mặt. Bowers chỉ tay về phía sau lưng, nơi mô đất mà 2 Phi-công đang núp ở đó và bảo “Anh bò trườn tới mô đất ở đàng kia, núp ở đó chờ Tôi…và anh sẽ gặp Trung-úy Đai-đội trưởng và 2 người bạn anh ở nơi đó!”
Bowers uốn mình, nhanh như chớp phóng lên sàn Trực-thăng, có vài tràng đạn súng nhỏ rời rạc bay đến nhưng rơi lỏm bỏm xuống nước ở đàng xa, trên mặt ruộng nước tạo thành những vòng tròn, giống như vài con cá to đang trồi mình lên ăn móng. Bowers cũng lăn-cuộn tròn trên sàn nhôm, cố đến gần người thanh niên trẻ đang bị thương, hắn bàng hoàng khi nhìn thấy khung phòng Trực-thăng bị vô số mảnh đạn xé nát; Rồi không khí trở nên im lặng một cách kỳ lạ đến khó thở! VC đã bỏ ý định bắn vô ích vào một chiếc Trực-thăng đã nằm ngã quỵ bất động trên ruộng nước tự bao giờ; Cơ-phi Braman như kẻ mất hồn bàng hoàng nhìn Bowers với đôi mắt cầu cứu nơi quới nhân, nhưng trông hắn không có vẻ gì là bị thương trầm trọng. Hắn vừa mới bị trúng đạn khi anh dũng bắn trả hết băng đạn Carbine và đang nạp vào băng đạn thứ 2, khi lom khom cuối xuống thì một viên đạn xuyên qua bả vai bên phải, buộc hắn ngã bật ngữa trên sàn nhôm.
Rốt cuộc, phi hành đoàn H21, gồm 4 người mà chả giúp gì được nhau Bowers lấy dao rọc cắt chiếc áo phi-hành dài xuống tận lưng của Braman và đang chăm chú nhìn vào tình trạng vết thương để tìm cách săn sóc. Dường như nó không có gì gọi là trầm trọng cho lắm, chiếc áo giáp thì lố nhố nhiều vết đạn của mẫu quốc chế tạo, xa ra khỏi viền áo là 1 viên đạn xuyên qua ngọt ngào dưới cánh xương bả vai để lại một lổ tròn đang rỉ máu. Mọi người lính chiến đấu ai cũng phải được trang bị một loại băng cứu thương, thế nên Bowers chụp ngay băng cứu thương nơi dây nịt của Braman, mở toạc ra úp ngay vết thương, rồi Bowers lấy cuộn băng của mình băng vào lổ sau lưng của vết thương, cuốn quanh nơi cổ và nách để giữ chặt vết thương khỏi bị nhiễm trùng. Rồi thì Bowers đặt nhẹ lưng Braman xuống sàn tàu để giữ vết thương bớt rỉ máu
Bowers đang suy gẩm một hồi lâu, rồi đi đến kết luận, Braman phải ở lại trong long Trực- thăng để được an toàn hơn vì ra ngoài vết thương có thể trở nên trầm trọng, dễ bị làm độc bởi nước bùn quá dơ bẩn khi thấm vào. Bowers ôn tồn giải nghĩa cho người Cơ phi trẻ tuổi và được sự gục đầu hiểu biết của Braman
Bowers lấy bình nước của mình đưa cho Braman hớp vài ngụm và nằm bên cạnh hắn giây lát để an-ủi qua những câu chuyện tâm tình tự nhiên hơn bao giờ hết, Braman cảm thấy quá gần gủi và thân mật với Bowers. Hắn tâm tình và dường như muốn nhắn nhủ điều gì với Bowers; Braman vói tay qua bên cánh tay không bị thương một cách khó khăn, lấy ra trong bóp một chiếc ảnh vợ của hắn và nói: “Gee, tôi hy vọng sẽ được trở về nước sớm để gặp lại nàng!” Với cặp mắt tin tưởng bao đảm của Bowers: “Đừng lo, anh không đến nổi gì trầm trong...chắc chắn sẽ gặp lại nàng thôi” Bowers nói tiếp cho hắn vững long: “Đừng lo, Chúng tôi sẽ tìm mọi cách đưa anh ra khỏi chỗ nầy càng sớm càng tôt!” Và Bowers nói hắn nằm yên nơi đây chờ đợi, Bowers phải rời khỏi nơi đây để tìm cách cứu phi hành đoàn, cũng không xa lắm quanh quẩn đâu đây, hứa chắc không bỏ rơi hắn, Bowers bò trên sàn tàu đến cửa Trực-thăng, và lăn nhào xuống ruộng nước, lại thêm một tràng đạn vô ích, nổ rời rạc bay tới rơi lỏm bỏm xuống nước
Đến giờ nầy vị Trung-úy Đại đội trưởng mới có thì giờ nói được tiếng Anh khi Bowers đến gần ông; Tại sao ông phải cho đại đội dừng quân tại chỗ để ẩn núp bên cạnh sườn phía Nam của dãy hàng cây, chờ pháo binh bắn yểm trở với tình trạng như thế nầy thì quá nguy hiểm khi phải phân tán đại đội để tấn kích vào một mục tiêu mà mình đang ở ngoài đồng trống, trong khi VC có thế đất phòng thủ vô cùng vững chắc; vì thế toàn đại đội phải tập trung lại để chống đỡ nếu chẳng may VC điên rồ bung ra tấn công mọi hướng. Nhưng đây VC không tấn công mà chỉ để bắn sẻ vì Phi-công Trực-thăng đã thả đại đội ngay tầm đạn của địch không hay biết; chỉ có một cách duy nhất và linh động lui quân về sau xa hơn tầm đạn của VC, điều nầy lại xa rời với lệnh hành quân tấn kích chớ không phải lui binh. Hậu quả quân bạn sẽ bị thiệt hại nặng nề do Phi Công chỉ huy không thèm nghe lệnh của Vann: thoạt đầu VC dùng tất cả hỏa lực để bắn Trực-thăng, sau đó họ tập trung nổ lực tiêu diệt Bộ-binh càng nhiều càng tốt, cho đến khi mặt trời lặn thì mới mon men rút lui dọc theo các mương rạch; điều dễ hiểu rút lui vào ban ngày sẽ bị tiêu diệt lần mòn trên đường rút lui, còn như cố thủ sẽ được các hầm hố đào sẳn cũng như các chướng ngại vật thiên nhiên như các gốc Tre che chở, được bảo vệ an toàn hợn
Quả thật, đại đội nầy phải nằm đây chịu trận trong tầm bắn sẻ của VC, một số chết tốt và một số bị thương bởi những viên đạn xuyên qua từ hướng Đông, bên cánh phải bay vút đến trúng vào mông hay phần sườn dưới sau lưng, trong khi cả đại đội đều nằm sát cạnh bờ đê của ruộng nước được che phủ tương đối là khá bảo đạm. Dưới tầm nhìn của người viết, trong khi Đại đội đang chú trọng về vùng hàng cây trước mặt, phía trước có một con kinh tương đối ở ví trí cao hơn bờ ruộng và đó cũng là điểm thuận lợi cho tầm quan sát và điều chỉnh đạn đạo; mà quên rằng quân du kích bắn sẻ đã leo lên trên các ngọn cây dừa về cạnh sườn phía Đông để bắn sẻ từng phát một, mà quân bạn khó phát hiện từ đâu bắn tới, khiến cho phần lộ diện lú ra, được trông thấy rõ qua điểm cao của bờ đê. Toán VC nhiều nhất ở tuyến hàng cây bờ Bắc đang lên tinh thần vì họ đã khóa chân đại đội Bộ Binh đang nằm trong tầm đạn của chúng, mọi cuộc động binh của đại đội đều bị VC khống chế, Bộ-binh bị lần lượt rụng rơi qua cuộc bắn sẻ của 1 Tiểu đội của VC đang ở vị thế thượng phong là trên các đọt cây Dừa. Và tại sao Trung úy Đại đội trưởng phải cho lệnh nằm thật sát vào bờ đê chìm sâu xuống ruộng nước để tránh đạn, và một điều vô cùng bất lợi là không có ai dám lộ diện để bắn trả, hay đưa nòng súng tựa qua bờ đê bắn trả một cách như lấy lệ giữa sự chứng kiến của VC trên hàng Dừa cao nhìn xuống.
Cuộc chiến Ấp Bắc gây ra không biết bao nhiêu chuyện xích mích giữa TT Diệm và hành pháp Hoa-Kỳ, về cấp giữa thì có Tư-lệnh Sư-đoàn với John Paul Vann, còn dưới cấp nhỏ giữa Trung-úy ĐĐT và Thượng Sỉ Bowers. Trên thực tế thì Bowers muốn liên lạc với Vann trên L.19 để điều động pháo binh cũng như phi cơ oanh kích, giãi tỏa áp lực của địch và cứu phi hành đoàn, vì Bowers tự cho rằng mình đã có khá nhiều kinh nghiệm về ‘tiền sát viên’ cho súng cối 81 ly của một đại đội chiến thuật, nhưng Trung-úy ĐĐT vẫn không cho vì những tần số nầy phải được thường xuyên liên lạc với Thượng cấp. Mặc dù Bowers viện dẫn cũng như hù rằng, pháo binh và phi cơ chiến thuật sẽ cứu họ ra khỏi chỗ nầy, nếu không chốc lát đây VC sẽ tấn công tràn ngập vào Đại đội, nhưng một lần nữa Trung-úy dứt khoát không được (người viết vẫn luôn đồng ý với Trung úy vì đây là trách nhiệm của đương sự) Dầu sao ở cấp dưới từ chối hay đối chọi với Mỹ cũng dễ dàng hơn ở cấp cao, tôi còn nhớ hồi còn làm Phi-đoàn trưởng, tôi đã từ chối không muốn nhận có Cố vấn trong Phi đoàn của tôi. Trong một buổi họp tôi có trình với Đại Tá Cố Vấn Trưởng Surrat tại Sư-Đoàn 1 K.Q, Đà-Năng: “với cấpThiếu-tá chỉ làm Phi-đội trưởng là cao nhất, thì làm sao có kinh nghiệm để làm Cố-vấn Phi Đoàn) Tôi lập bập lỏm bỏm tiếng Anh: “Have advisor having problem, No advisor no problem” thế là từ đó trở đi tôi không có Cố vấn.
Vị Thiếu-úy tiền sát viên được chỉ định theo Đai đội đang theo dõi liên lạc với hậu cứ tại phi trường Tân-Hiệp, Mỷ Tho. Ông đang nằm cách đại đội khoảng 10 thước; Và cũng đang hướng dẫn tác xạ, truyền chuyển tọa độ về Trung Tâm Hỏa Lực thuộc Bộ Chỉ Huy Sư-Đoàn 7; Thỉnh thoảng những trái đạn hú trên không gian rơi xuống vào những nơi xa về hướng Bắc, trật mục tiêu gần 500 thước, tiền sát viên chủ đích bắn hơi xa, để rồi điều chỉnh kéo lần về hướng mục tiêu, như thế an toàn cho quân bạn hơn, sau khi 8 trái đạn 105 ly nỗ vang dội ngoài ruộng nước, Bowers xỏ miệng xía vào “kéo về Nam 100 thước”, thậm chí còn đòi chụp máy liên lạc, nhưng 2 sĩ quan từ tốn trả lời: “không được chúng tôi đang điều chỉnh pháo binh kéo về mục tiêu ngay dãy hàng Dừa trước mặt”
Hỏa lực yểm trợ hành quân bao vùng gồm có Đai bác 105 ly và súng cối nặng 4.2-inch đang trải dài theo trục lộ phía Nam của cuộc hành quân, Bowers vô cùng nóng ruột muốn liên lạc với Vann trên L.19 và với Ziegler ở Bộ chỉ huy tiền phương mà không đươc “làm sao báo cáo tình trạng của phi hành đoàn để Vann cứu họ ra khỏi vùng khói lửa đây” Chắc hắn tức muốn ói máu, nhưng đây là giá phải trả đối với một chính sách trịch thượng của chính quyền nước hắn.Tại sao những lần hành quân trước, hắn không bị một chút trở ngại nào khi mượn vô tuyến của Bộ-binh Miền Nam. Vì thế hắn đinh ninh cũng sẽ được như trước, nên không đem theo máy vô tuyến để liên lạc với những người đồng hương!
Một viên đạn vô tình đã làm trọng thương người lính mang máy truyền tin ở sau lưng, rồi thêm một viên đạn nữa trúng vào máy làm anh chúi mũi chìm xuống vũng bùn không một tiếng rên-xiết; Bỗng chốc xa về phía chân trời từ hướng Bắc, 2 chiếc khu trục AD-6 Skyraider cánh quạt đang hùng dũng bay đến, một hiện tượng cứu nguy đang làm đại đội lên tinh thần, giờ họ chỉ còn chờ đợi những quả bom chính xác tiêu diệt chúng. Tuần tự từng chiếc một nhào xuống thật thấp để thả bom napalm, nhưng lại không trúng vào mục tiêu như đã ước đoán Phi công AD-6 lại thả phá hủy dãy nhà tranh mà hồi sáng Trực-thăng võ trang đã oanh kích xong, thay vì mục tiêu chính yếu là chỗ VC núp sau bờ đê của con kinh đào khá lớn. Sau tiếng bùng nổ ấm áp của napalm, sức nóng kinh khủng kéo dài được đôi phút làm nghẹt thở những người ảnh hưởng gần nơi đó; Làm sao VC chịu nổi sức nóng khủng khiếp như vậy; Cả đại đội bừng dậy nhìn hiệu quả của bom napalm mà tự cho rằng cơn nguy kịch đã bắt đầu trôi qua, từng cái chúi mũi thẳng đứng xuống, rồi từng chùm bom, rockets phóng hỏa vào những dãy nhà tranh trong sự hớn hở lên tinh thần cho quân bạn; nhưng thình lình 2 chiến sỉ đứng cạnh Bowers ngã lăng ra chết tốt vì những tràng đạn từ bìa rừng cây trước mặt bắn tới; mọi người lại cùng một lượt, không ai bảo ai, nằm úp mặt sâu xuống bùn để tránh đạn, báo hiệu VC vẫn bám trụ vào những công sự phòng thủ để được che chở và chờ đến đêm tối mới chịu rút lui trong êm thấm.
(con tiep)

---
This article comes from Cánh Thép
http://www.canhthep.com