Subject: Ngày đó tháng tư 1975 Print to printer
Poster: RAPTOR  
Source: http://www.canhthep.com  
 

Click to expand image to full size (160.23 Kb)


Các Bạn.
Tôi nhìn tấm hình này rất lâu.
Muốn viết mà không viết ra lời, tôi nhìn tấm hình bằng tâm tư của một người hậu bối.
Hồi xưa đi học, tôi thích nhất bài thơ Cảm Hoài của tướng Đặng Dung.
Cái chết của vua tôi đời Hậu Trần cũng để lại trong lòng tôi một niềm thương cảm kính phục người xưa.
Mấy mươi năm sau, nhờ có internet, tôi mới may mắn biết đến những tấm hình này.
Các bạn, tôi là con của Lính, sau này lại trở thành lính con, cho nên suốt thời thơ ấu của tôi, tiếp xúc với những người Lính rất nhiều, con nhà nghèo, má tôi bả phải mở cái tiệm giặt quần áo cho Lính, để nuôi đàn con dại.
Nhà tôi lúc nào cũng lính tráng ra vào tấp nập, những người lính thuộc nhiều binh chủng. Đa số họ còn rất trẻ, độc thân vui tính, đàn hay hát giỏi mà vẫn giữ được nét oai hùng của lính trận.
Tiệm giặt quần áo của má tôi, lâu lâu cũng phải dọn dẹp bớt cái ngăn đựng quần áo đã giặt ủi xong, bởi vì những bộ quần áo đó không có người đến nhận lại, họ không trở về nữa sau những cuộc hành quân.
Những người không trở lại đó, có người tôi nhớ có người không.
Má tôi bả đem những bộ quần áo này, cho lại những người lính trẻ khác, lính ai cũng nghèo.
Mỗi lần cho đi như những bộ đồ của những người lính trẻ tử trận, má tôi bả thường hay thắp hương ngoài sân cúng vái.
Hôm nay đây, nhìn lại tấm hình của hai người lính Dù này, tấm hình được chụp trong ngày Sài Gòn thất thủ..tự nhiên tôi lại nhớ đến những người lính trẻ không về sau cuộc hành quân.
Hai người lính trẻ này, cũng sẽ không còn có cơ hội để tiếp tục khoác lên người chiếc áo trận oai hùng của binh chủng nữa.
Áo nhà binh thương lính, lính thương quê, vì đời mà đi.
Ánh mắt của người lính bên tay phải, buồn u uẩn, cái buồn ai hiểu được chỉ riêng anh..ánh mắt ngạo nghễ của người lính bên tay trái nó bi hùng làm sao phải không các bạn? Và bàn tay, bàn tay đặt lên trên vai người bạn của mình, nó nói được hết tình huynh đệ chi binh, tình chiến hữu của những người lính Việt Nam Cộng Hòa.
44 năm trời nhục nhằn đã trôi qua, lần lượt những người con ưu tú của Mẹ Việt Nam, đi về miền miên viễn, bỏ lại một quê hương rách nát tả tơi, một dòng giống kiêu hùng bây giờ trở thành bạc nhược.
Nhiệm vụ Bảo Quốc An Dân, nửa đường đứt đoạn.
Buồn không quê hương ?

KQ Raptor sưu tầm trên FB .

---
This article comes from Cánh Thép
http://www.canhthep.com